Uncategorized

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 20

Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

_____________________________

Chương 20 Trận đấu ác liệt tại trường!

Buổi sáng, Cố Hải đang bước đến phòng học, một nam sinh trông như du côn đứng tựa cửa, đánh giá Cố Hải từ đầu đến chân. Đợi cho đến khi Cố Hải đi đến chỗ gần hắn, hắn mới kéo cánh tay Cố Hải.

“Hỏi mày một việc.”

Cố Hải liếc một cái, chỉ thấy gương mặt cà lơ phất phơ của tên trước mắt.

“Chuyện gì?”

“Qua bên kia nói, những lời này không thể để cho người khác nghe được.”

Cố Hải nhẫn nhịn bước theo hắn vài bước.

“Tao hỏi mày…” Nam sinh này kề sát lỗ tai Cố Hải mà nói “Có phải mày chính là binh lính đã giải ngũ? Cố ý sửa lại thẻ căn cước, lại ở trong lớp tao mà lăn lộn?”

“A ——! ! !”

Một tiếng gào thét từ ngoài hiên vang lên thật lâu rồi mới dừng lại .

Cố Hải đi vào phòng học, cảm giác y như mình đang trúng số, ngày hôm nay Bạch Lạc Nhân dĩ nhiên vẫn đi muộn. Ngồi nghiêm túc tại vị trí của mình, tay đè lại lá thư, ánh mắt một mực dao động trong không trung.

“Thế nào? Hôm nay cậu đi nhờ xe mà tới?”

Cố Hải cười cười nói nói sau đó lại ngồi xuống chỗ của mình.

“Tớ ba giờ sáng đã dậy rồi.”

Thần kinh của Cố Hải nhảy lên một cái, tất nhiên là để xem xét Bạch Lạc Nhân có nói thật hay không.

“Cậu ngủ lúc mấy giờ?”

“Hai giờ năm mươi.”

“Không đóng cửa mà cứ thế ngủ hả?”

Bạch Lạc Nhân xoay người, hai cánh tay đặt trên mặt bàn, nửa khuôn mặt cũng đặt trên đó. Mắt cậu nhìn chằm chằm cái đinh trên tường, thần tình trống rỗng, cứ như là người đã bị rút đi linh hồn.

Cố hải nhìn như đang thu dọn đồ đạc, kỳ thực vân một mực quan sát Bạch Lạc Nhân.

Vành mắt biến thành màu đen, trong ánh mắt có tơ máu, xem ra thật đúng là một đêm chưa ngủ.

Bạch Lạc Nhân nằm một chút, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến, cậu điều chỉnh tư thế một chút để ngủ cho thoải mái hơn.

Két ——

Một âm thanh chói tai vang lên thức tỉnh Bạch Lạc Nhân, ngay sau đó có một bàn tay đặt ở phía sau cậu, đánh một cái thật mạnh, làm cho Bạch Lạc Nhân vô cùng kinh ngạc.

“Tớ đang kiếm đồ gì đó.”

Đem cây thước đã ném xuống trước đó nhặt lên, Cố Hải đi về bàn học của mình.

Phía sau ẩn ẩn cảm giác đau, Bạch Lạc Nhân nhịn, cậu biết Cố Hải cố ý, nhưng cũng chẳng có tâm tình cùng hắn tính toán. Giống như não càng thêm nặng nề, Bạch Lạc Nhân lại úp sấp đầu lên bàn, rất nhanh liền bắt đầu ngủ.

“Hắc, Tiểu Bạch.”

Cố Hải lôi lên một nhúm tóc sau đầu Bạch Lạc Nhân, kéo kéo tóc cùng đầu cậu lên.

“Tớ nói này, tối hôm qua cậu không ngủ được, không phải là có niềm vui nào lớn quá đấy chứ?”

Trong đôi mắt đen của Bạch Lạc Nhân hiện lên một tia bén nhọn, cậu chậm rãi quay đầu, sâu kín nhắc nhở một câu, “Nói cho cậu biết, tâm tình tôi hôm nay cực kỳ không tốt, tốt nhất là đừng động đến tôi.”

Cố Hải cố tình không thèm hiểu, “Tâm tình không tốt? Vui quá hóa buồn?”

Bạch Lạc Nhân cắn răng kéo cổ áo của Cố Hải lại, nhìn hắn chằm nhằm, “Cậu nghe không hiểu tiếng người sao?”

Lòng bàn tay Cố Hải hướng ra ngoài, cười đến rất không hài hòa.

“Tớ thật đúng là nghe không hiểu.”

“Tiết tự học của chúng ta hôm nay học về từ vựng nguyên âm, trước tiên cô đọc mẫu một lần.”

Trong lớp thoáng chốc đã yên tĩnh lại, gương mặt xinh đẹp của chủ nhiệm lớp La Hiểu Du đánh bay đi tất cả những buồn ngủ của học sinh, Bạch Lạc Nhân đã giằng co cùng Cố Hải một hồi, liền buông lỏng cổ áo hắn ra, cứng đờ xoay người, ghé vào trên bàn tiếp tục ngủ.

Thêm năm phút, Bạch Lạc Nhân buồn ngủ nhưng không dám ngủ, lo lắng Cố Hải lại tiếp tục trò đùa dai. Sau đó lại cảm thấy không có động tĩnh gì, liền buông tâm phòng bị rồi tiếp tục ngủ, ngay khi cậu sắp bước vào mộng đẹp, đột nhiên cảm giác một đôi tay đưa tới sau lưng mình, bắt đầu kéo đồng phục học sinh của cậu xuống.

“Aiyo… Trên y phục này nhiều lỗ hổng đến như vậy, còn có thể mặc sao? Dù cậu không muốn ném thì cũng nên sửa nó lại chút chứ? Hay là để tớ mang chỉ đến khâu lại hết cho?”

Bạch Lạc Nhân xê dịch đầu, bị đánh thức lần thứ hai làm cậu cực kỳ bực mình.

“Cậu có thể ngừng lải nhải?”

Cố Hải làm ra một biểu tình thề thốt, “Không có ý tứ gì, cậu ngủ tiếp, tớ bảo đảm không quấy rầy cậu.”

Bạch Lạc Nhân đẩy bàn lên phía trướ, tiếp theo kéo ghế lên, phải đảm bảo tay Cố Hải vươn cũng không tới. Sau đó, cậu tiếp tục nằm xuống, lúc này đây ngủ nhưng càng thêm cảnh giác.

Một phút đồng hồ, hai phút, ba phút… Bạch Lạc Nhân đếm thời gian ở trong lòng, tinh thần từ khẩn trương cũng trở nên thư giãn, tứ chi và năng lực cảm ứng của tai cũng bắt đầu buông lỏng phòng bị. Đột nhiên, ngón tay của Bạch Lạc Nhân giật giật, cậu mở mắt ra, tất cả bình thường, vì vậy tiếp tục nhắm mắt lại.

Đột nhiên, lại có một tay đặt lên sau lưng Bạch Lạc Nhân.

Chết tiệt!

Bạch lạc nhân bật dậy, mở miệng mắng một câu.

“Con mẹ nó cậu có phải bị bệnh hay không?”

Bên cạnh có một người đang đứng, ánh mắt ngoan lệ của Bạch Lạc Nhân, rất nhanh, đại não tiếp nhận được mọi thứ rồi dại ra.

Ánh mắt và tay của La Hiểu Du đều đặt trên người Bạch Lạc Nhân, tiếng đọc bài của các bạn trong lớp cũng bị ngừng lại một giây, tất cả mọi người đang nhìn bạn học đã ngủ trong lớp rồi, bị gọi dậy lại còn mở miệng mắng người.

“Xin lỗi cô, em cho rằng…”

Bạch Lạc Nhân không thèm nhìn đến Cố Hải cũng có thể đoán ra biểu tình sung sướng trên mặt hắn.

La Hiểu Du rốt cục thay đổi sắc mặt và đổi giọng, “Cậu cùng tôi ra ngoài một chút.”

Ra khỏi lớp, Bạch Lạc Nhân lập tức giải thích với La Hiểu Du.

“Cô, người em mắng không phải là cô, là Cố Hải.”

Vành mắt của La Hiểu Du đột nhiên chuyển đỏ, “Cậu đừng dùng lý do biện hộ, trước đây Cố Hải đã nói với tôi, cậu ta cùng cậu có quan hệ tốt, sau đó mới xin tôi chuyển xuống ngồi dưới cậu để tiện học hành.”

“…”

Bạch Lạc Nhân nói, “Được rồi, cứ coi như vừa rồi em nói cô, vậy cô muốn xử lý sao đây.”

Không ngờ, lời của Bạch Lạc Nhân vừa phát ra, La Hiểu Du bật khóc.

Bạch Lạc Nhân rất ít khi nhìn thấy con gái khóc, nhưng từ đêm qua tới sáng hôm nay, cậu liên tiếp nhìn thấy hai người khóc trước mặt cậu, sự lo lắng trong ngực lại tăng thêm một tầng. Cậu cực kỳ bất đắc dĩ, sờ soạng tất cả các túi trên người, tuy nhiên vẫn không thể tìm được cái khăn tay nào, cũng khó trách, mỗi lần cậu đi học đều thấy không cần thiết nên không đi.

“Cô, em sai rồi, cô đừng khóc.”

Không phải nói tính tình không tốt, tính tình rất ác liệt sao? Thế nào nói khóc liền khóc? Chẳng lẽ nàng cũng thất tình?

“Được rồi, em vào lớp đi, cô ở đây khóc chút rồi vào.”

“Cô…”

“Đi vào!”

La Hểu Du rốt cục lạc giọng hô lên, lập tức lại thêm những giọt nước mắt rơi xuống, nhìn thấy thương tiếc vô cùng, nhất là khi nam nhân nhìn thì lại thêm phần thương tiếc.

Bạch Lạc Nhân không nhịn được nghĩ, giả như Thạch Tuệ đứng ở trước mặt cậu khóc như thế, cậu có thể hay không vì tâm tình nhất thời mềm xuống mà đáp ứng quay lại?

Trở lại phòng học, Bạch Lạc Nhân thế nào cũng không tránh khỏi ánh mắt giảo hoạt của Cố Hải.

Ánh mắt này tuyệt không bị người ngoài phát giác, thể hiện ra bên ngoài là ánh mắt dịu dàng kiên quyết nhưng ẩn sâu trong đó lại là những mưu kế độc ác không ai bằng.

Bạch Lạc Nhân kiên quyết quay mông lại, phía sau lại vang lên một âm thanh.

“Tớ không phải đã nói rồi sao? Tớ sẽ không quấy rầy cậu nữa, cậu lại mở miệng mắng chửi người khác, cậu nói xem cậu có ngốc không chứ?”

Bạch Lạc Nhan không thay đổi sắc mặt tiếp tục thu dọn sách vở.

“Tớ hỏi cậu đấy.”

Ghế bị người đằng sau đạp một cái, thân thể Bạch Lạc Nhân hơi nhào về phía trước thế nhưng rất nhanh khôi phục bình thường.

Cậu biết, người như thế, với chó là y như nhau. Bạn không thèm để ý đến nó, nó ắt cũng không để ý tới bạn; bạn cho nó ăn một miếng, nó sẽ bám theo bạn ngày đêm; bạn đánh nó một cái, nó sẽ lập tức cắn bạn liền.

Đối phó người như thế, chỉ nên dùng một chiêu, cách xa hắn một chút.

“Chúng mình đổi bàn đi.”

Vưu Kì quay đầu nhìn Bạch Lạc Nhân, “Đổi bàn để làm chi?”

“Đừng hỏi, coi như giúp tớ một lần.”

Vưu Kì gật đầu, thu thập xong sách vở thì đổi chỗ với Bạch Lạc Nhân, hơn nữa cũng không quên mang giấy vệ sinh của mình đi hết .

Bạch Lạc Nhân ngồi vào chỗ Vưu Kì, vừa định đem mấy cuốn sách nhét vào trong ngăn bàn, nhưng lại nhìn thấy một mớ khăn giấy đã dùng… Vốn định ném xuống cho Vưu Kì, nhưng vừa nghĩ phía sau là bàn học của mình thì lại kìm nén chịu đựng hy sinh một chút.

Một ngày không ai quấy rầy, thực sự là thoải mái quá đi mất.

Vưu Kì tuy rằng nói nhiều, thế nhưng những câu nói không liên quan đến mình, Bạch Lạc Nhân nghe y ở phía sau lầu bầu, trong chốc lát liền buồn ngủ.

Mơ mơ màng màng, phịch một tiếng.

Vết thương cũ của Bạch Lạc Nhân ở sau lưng còn chưa kịp hết đau đã bị bàn đụng vào tiếp.
Trời đất ạ, chuyện gì đã xảy ra?

Bạch Lạc Nhân vừa quay đầu lại, nhìn thấy Vưu Kì cũng đang nhe răng nhếch miệng.

“Không phải tớ, là bạn học phía sau đẩy mạnh quá, theo quán tính, tớ không thể làm gì được.”

Da đầu Bạch Lạc Nhân nóng lên, cậu biết đó là bản lĩnh của Cố Hải, cậu nếu như chuyển đến bàn đầu, Cố Hải cũng nhất định sẽ đẩy bàn xô lên đến tận bục giảng. Nếu như cậu và hắn tranh sức, thua nhất định là cậu, đấu võ dùng không được, hiện tại chỉ có thể dùng trí. Bạch Lạc Nhân tạm thời vứt bỏ mọi phiền muộn trong đầu, tất cả các tế bào não nhanh chóng làm việc, tất cả chỉ vì đối phó với cái tên giảo hoạt Cố Hải kia.

Tiết 4: Tiết tự học, Cố đại công tử lại cảm thấy trỗng rỗng, tịch mịch. Hắn vỗ vỗ vai Vưu Kì, chỉ chỉ giấy vệ sinh trên bàn, “Cho tớ một gói đi, tớ đang cần dùng.”

Vưu Kì hờ hững quét ánh mắt quanh lớp học, nửa phòng học đều bị y làm cho đông lạnh.

“Cho cậu một cái là được rồi? Cậu còn muốn cả một gói !”

“…”

Sau đó, Vưu Kì vẫn là không thể chịu được áp lực, nhịn đau bỏ ra thứ đồ yêu thích nhất của mình, cống nộp cho Cố Hải một gói giấy vệ sinh.

Cố Hải xé mở lớp nilon, tìm được cuốn giấy vệ sinh, nghịch nghịch một chút, tay cố ý run run một cái, một đầu giấy vệ sinh văng ra bên ngoài, đập phải bàn học của Bạch Lạc Nhân.

“Không có ý gì, dùng lực hơi lớn một chút.”

Cố Đại Hải cất bước đi đến bàn học của Bạch Lạc Nhân, muốn đem cuộn giấy cầm trở về, thế nhưng, lúc nãy ném giấy là ném ở bên trái, giờ lại cầm về từ phía bên phải, nhất là hồi vừa rồi Bạch Lạc Nhân và Vưu Kì còn làm rối loạn cuộn giấy rồi.

“Ai? Chuyện gì xảy ra vậy?” Cố Hải giả vờ như không biết lên tiếng, rồi tiếp tục cầm cuộn giấy vệ sinh đi tới, tới tới lui lui lại tha một vòng.

Vưu Kì nhìn ra manh mối, nhanh chóng hô ngừng, “Đừng đi, cậu càng đi loạn quanh thì càng không thể thu giấy vào được.”

Bạch Lạc Nhân đè tay của Vưu Kì lại, “Cứ để hắn đi loanh quanh.”

Cố Hải đã không còn cầm giấy vệ sinh, hắn viết một tờ giấy đưa cho nữ sinh bên cạnh, “Đưa tờ giấy này cho nam sinh bàn thứ năm dãy bên cạnh.”

“Nhanh xé nó đi, còn đứng ngây đó làm gì?” Vưu Kì làm bộ muốn vươn tay.

Bạch Lạc Nhân thoáng nhìn tờ giấy nhỏ kia, lập tức đưa tay ngăn cản Vưu Kì.

“Đừng xé, tuyệt đối không thể đụng vào.”

Ngay sau đó, Bạch Lạc Nhân lấy một đống khăn giấy dính nước mũi của Vưu Kì lên, đem tất cả đến bàn học của Cố Hải, tốc độ thật nhanh, Vưu Kì còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, bàn học phía sau đã trở thành cả đại dương giấy lau nước mũi.

Cố Hải thầm hô không ổn, đưa tay ra muốn ngăn chặn, đáng tiếc chậm mất rồi, nam sinh kia đã mở và xem xong tờ giấy. Ngay sau đó, nam sinh kia vươn tay nhấn chốt mở quạt điện.

Một trận gió xoáy, hơn mười tờ nước mũi dừng lại ở trên người và quay quanh Cố Hải.

End chương 20

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 19

Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

_____________________________

Chương 19 Con là cháu rùa của bà!

“Nộp thuế không phân biệt giàu nghèo, chỉ cần các ông các bà còn phải mua đồ thì vẫn là đang nộp thuế…”

Bạch Hán Kỳ nói đến chính mình cũng trở nên hứng khởi, đột nhiên ngó thấy Bạch Lạc Nhân đang quẹo vào ngõ, ông nhanh chóng nói mấy câu kết thúc chủ đề, “Aish, dù sao những lời tôi đã nói cũng chỉ là vô ích, dù sao thì các chính sách của nhà nước cũng chẳng ngó đến cái khu nghèo này của chúng ta. Tôi về nhà ăn cơm, các ông các bà cứ tiếp tục trò chuyện…”

Bạch Hán Kỳ nhất từ từ đi đến bên Bạch Lạc Nhân rồi ngó trái ngó phải, “Con trai, tan học rồi? Ngày hôm nay mệt không? Ba cầm túi sách cho con.”

Trên mặt Bạch Lạc Nhân có phần mệt mỏi nhưng vẫn cố gượng cười, “Không mệt đâu, cơm chín rồi sao?”

“Đã chín lâu rồi, chỉ chờ con về là bắt đầu ăn thôi.”

Bạch Lạc Nhân ném túi sách vào trong phòng, đi thẳng đến phòng ăn, chỉ cần vén rèm lên thôi đã cảm thấy mùi thức ăn thơm ngào ngạt.

“Thức ăn hôm nay điều không phải là ba làm?” Bạch Lạc Nhân hỏi Bạch Hán Kỳ

Bạch Hán Kỳ cười đến xấu hổ, “Điều không phải ba làm, là Trâu thẩm của con mang tới đó.”

“Trâu thẩm?” Bạch lạc nhân vẻ mặt buồn bực, “Ai là Trâu thẩm ạ?”

“Thì… Quầy bán đồ ăn sáng Tiểu Trâu, Trâu thẩm của con, con mỗi ngày đều giúp cô ấy ép đậu hũ, còn không biết cô ấy họ Trâu?”

“Nga ~~” Bạch Lạc Nhân cố ý đem từ này ngân thật dài, giọng nói cũng thay đổi chút – ý vị, “Ba quanh năm suốt tháng đều ăn điểm tâm của nhà người ta, hiện tại đến cơm tối cũng là người ta đem cho. Bằng không ba trực tiếp đem nàng cưới về nhà đi, sau đó thì cũng sớm mà tiết kiệm được tiền.”

“Nói bậy bạ gì đó!” Bạch Hán Kỳ dùng chiếc đũa gõ đầu Bạch Lạc Nhân một chút, “Vị kia nhà cô ấy vẫn còn đấy.”

“Quanh năm suốt tháng không thấy bóng dáng, ở cùng không ở có gì khác nhau đâu?”

“Người ta ở ngoài làm việc lớn, mình cũng không thể quấy rối gia đình người ta!”

Bạch Lạc Nhân cười khan một tiếng, “Làm việc lớn còn để vợ phải bôn ba thế kia?”

“Khụ khụ…” Bạch Hán Kỳ nháy mắt, “Bà nội con tới, mau ăn đi…”

Ngày hôm nay bà nội của Bạch Lạc Nhân mặc một chiếc áo choàng ngắn màu xanh nhạt, cổ áo Biên nhi thị lũ không. Bạch Lạc Nhân liếc mắt một cái, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, sau đó thì bật cười.

Bà Bạch nhìn thấy Bạch Lạc Nhân cười thì cũng nheo mắt lại cười theo, “Ngày hôm nay con rùa lớn* của bà thật vui vẻ.”

(*Đáng lẽ phải nói là “đại tôn tử”-cháu lớn nhưng bà nói thành “đại quy tử”-con rùa lớn)

Bạch Hán Kỳ dừng đũa lại, “Mẹ, đó là cháu lớn của mẹ, cháu trai! Không phải là rùa.”

“Ừ, thì, cháu con rùa*!”
(*đoạn này bà lại đọc nhầm thành “quy tôn tử”)

Bạch Lạc Nhân cười lớn…

Ông Bạch ở một bên cười đến bị sặc, nước bọt chảy đầy bàn. Bạch Lạc Nhân nhanh tay lấy giấy vệ sinh đem tất cả những thứ bẩn lau đến sạch bóng, sau đó đeo cho ông Bạch một yếm dãi, bữa cơm này giờ mới chính thức bắt đầu.

Bữa cơm hôm nay mọi người đều ăn đến vui vẻ, chiếc điện thoại ở gần tay Bạch Hán Kỳ đột nhiên rung lên nhưng không ai để ý.Chiếc điện thoại lại reo một lát, Bạch Hán Kỳ với lấy điện thoại đưa cho Bạch Lạc Nhân.

“Tìm con này, là con gái gọi đến đấy.”

Bạch Lạc Nhân cầm lấy điện thoại di động, vẻ mặt buồn bực rời nhà ăn. Cậu đã cho ai số của ba mình? Chính cậu cũng không nhớ.

Bạch Lạc Nhân vừa bước ra khỏi phòng, bà Bạch đã ngẩng đầu lên, mắt nhỏ liếc liếc ra bên ngoài, nhỏ giọng hỏi Bạch Hán Kỳ, “Bạn gái?”

“Cái gì là bạn gái? Có phải bạn gái hay không làm sao con biết?” Bạch Hán Kỳ gắp cá cho bà Bạch, “Mẹ ăn đi.”

“Haizz… Cũng nói một chút, trước khi ta mất đi, ta muốn thấy cháu trai lớn kết hôn.”

Bạch Hán Kỳ thuận miệng đáp lại một câu, “Mẹ còn phải sống lâu với chúng con!”

“Nói thế nào nhỉ?” Bà Bạch vỗ vỗ tay của Bạch Hán Kỳ một chút.

Bạch Hán Kỳ cười cười, “Mẹ toàn ngại con nói chuyện khó nghe, là ai suốt ngày trông nom cháu trai hay mẹ?”

“…”

“Này?”

Điện thoại di động đầu kia truyền đến tiếng khóc nhè nhẹ, Bạch Lạc Nhân chưa cần mở miệng hỏi cũng đã biết đối phương là ai. Vốn định nói chuyện một chút, đột nhiên lại nghe được vài tiếng nức nở, trực giác nói cho cậu biết cậu nên trực tiếp cúp điện thoại.

“Chớ cúp.”

Đối phương tựa hồ đã đoán được suy nghĩ trong lòng của Bạch Lạc Nhân, tiếng khóc dừng lại, nói với khẩu khí cứng rắn, “Anh nếu như cúp điện thoại, em lập tức bay về gặp anh, em không nói đùa.”

Bạch Lạc Nhân bình tĩnh một chút, nhàn nhạt hỏi: “Chuyện gì?”

“Vì sao em viết mail cho anh, trước giờ anh đều không đọc? Em hẹn cùng anh chat, anh cũng không thèm đến? Em bây giờ ở nước ngoài, đến một người bạn bè thân thích cũng chẳng có, chỉ cần anh dành chút thời gian nói chuyện với em cũng không được sao, anh sao lại độc ác đến thế? …”

“Làm sao em biết anh không đọc?”

“Em biết, em biết hết.” Đầu dây bên kia lại truyền đến những tiếng nức nở.

Bạch Lạc Nhân nắm chặt điện thoại di động, “Vậy thì em cũng phải rõ chứ, tính cách anh vốn cương quyết, đã nói chia tay thì chính là chia tay.”

Đối phương trầm mặc một lát rồi nhẹ giọng nói tiếp: “Mau đi đọc hết mail em đã gửi cho anh, tin nhắn nào cũng phải đọc, bằng không ngày nào em cũng gọi điện thoại cho ba anh, đến khi nào ba anh bực mình thì thôi.”

“Không nên làm thế… Thạch Tuệ…” Bạch Lạc Nhân chán nản, “Sao trước đây anh chưa bao giờ phát hiện em lại vô lý đến thế?”

“Đều là bị anh ép nên mới thành thế!”

Bạch Lạc Nhân đang định nói tiếp, đối phương đã cúp điện thoại di động.

“Con trai? Con trai? Mau mang chai bia vào đây.”

Bạch Lạc Nhân bỏ điện thoại vào túi quần, đem theo hai chai bia đi vào phòng. Sau đó, đến đồ ăn cũng chẳng còn chút cảm giác nào về mùi vị, để không cho ông bà không nhìn ra, Bạch Lạc Nhân không thể làm gì khác hơn là kiên trì cầm chén cơm tiếp tục ăn.

Trước khi ngủ, Bạch Lạc Nhân mở máy vi tính ra, nhập địa chỉ gmail, nhìn 28 mail mới mà ngây người, đến khi tinh thần phục hồi mới đem con chuột dời đi.

Cháu trai… Bạch Lạc Nhân thầm mắng mình một câu

Để nhanh chóng, cũng để tâm tình không bị lay động, Bạch Lạc Nhân trực tiếp mở ra mail thứ 28.

“Em thừa biết anh sẽ bắt đầu xem từ mail này, để đề phòng anh lười biếng, em đã đem nội dung viết ở mail thứ 6.”

Bạch Lạc Nhân lại mở ra mail thứ 6.

“Tinh tinh… Anh quả thực xem ở mail đầu tiên giống như em đoán, nhưng mail này cũng không có lời em muốn nói, nếu anh không cam tâm, anh có thể mở mail số 10.”

Bạch Lạc Nhân đành phải chấp nhận mở mail thứ 10 ra, nội dung lại giống như trên, kêu cậu nên mở email tiếp theo.

Cậu theo lời chỉ dẫn từ từ mở từng bức thư, đến khi chỉ còn 2 phong thư cậu chưa mở ra. Cậu không muốn chơi trò này nữa, trực tiếp mở ra một bức.

“Ha ha, anh đã phải nhẫn nại rồi? Chắc chắn là anh phải mở mail kia. Anh đã mở mail này, cái gì cũng không nhìn thấy”

Tiện tay… Bạch Lạc Nhân lại mở ra email còn lại.

“Nếu như anh có thể làm theo tất cả những yêu cầu vừa rồi, chứng minh trong lòng anh thực sự không có em. Chúng ta, thực sự chấm dứt rồi sao?”

Những phiền muộn và sầu não trong lòng Bạch Lạc Nhân vào giờ khắc này đều biến mất, chỉ còn lại vẻ bất đắc dĩ. Tảng đá đặt sâu nhất trong lòng cậu dường như đã bị cạy ra, bên trong là những ràng buộc xã hội, những quan niệm ấy cứ dần dần nảy mần .Thạch Tuệ là con gái của một gia đình quan chức, mua một bộ quần áo đã đến giá hàng vạn, ăn một bữa cơm cũng dư cho nhà cậu tiêu xài 2 tháng. Cậu trước đây chưa bao giờ để ý đến việc này, thẳng đến khi Khương Viên xuất hiện trong cuộc sống của cậu, vạch ra sự thật trần trụi là cậu cùng ba cậu nghèo hèn đến mức nào…

Sâu thẳm trong trái tim cậu rất thương yêu ba mình, chưa bao giờ nghĩ là sẽ có bất kỳ sự khinh bỉ nào, cũng không cho phép người khác khinh bỉ. Thế nhưng, cậu tuyệt đối sẽ không làm Bạch Hán Kỳ thứ hai, một ngày nào đó, cậu sẽ đứng ở một vị trí thật cao, mắt nhìn xuống dưới. Để những người đã kì thị ba con họ phải rửa mắt để nhìn, để cho bọn họ bọ rút hết gân cốt, huyết nhục mơ hồ dưới cái nhìn tàn nhẫn nhất của người đời.

End chương 19

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 18

Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

_________________________

Chương 18: Cậu còn cười nhạo cái gì

Ở trong trường học, bình thường hình tượng của nam sinh không bao giờ vượt qua nổi giáo viên, nhất là với giáo viên thể dục. Vậy mà năng lực đánh trăm trận trăm thắng kiểu này, sợ rằng chỉ có thể xảy ra trên người Cố Hải, thấy hắn chiến thắng hai trận liên tiếp, nam sinh nào mà không đỏ mắt?

Trở lại phòng học, Cố Hải vẫn là đề tài được tất cả mọi người bình luận. Đối mặt những ánh mắt hiếu kì thỉnh thoảng chiếu đến, Cố Hải ý thức được hắn nên nhanh chóng mặc xong quần áo, nếu không thì sự nghi hoặc đổ dồn vào hắn càng ngày càng nhiều, cũng tránh mọi người nói hắn cố tình làm dáng.

Đem đồng phục học sinh trên người cởi xuống, đưa hay cánh tay vào hai tay áo, sau đó đem đầu chui vào…

Ta khoan! Ta khoan! Ta khoan! …

Ôi chao? Thế nào lại không chui vào được?

Lẽ nào tìm lộn cổ áo?

Cố Hải lại chui đầu ra ngoài, lần thứ hai đem áo mở ra đặt trên đùi, sau đó, hắn phát hiện một vấn đề nghiêm trọng.

Vì sao áo của hắn chỉ có hai ống tay áo?

Cổ áo đâu? Cổ áo đi đâu rồi?

Cố Hải vội vàng tìm kiếm, sau đó, hắn nhìn thấy từng vòng từng vòng chằng chịt chỉ đen vá kín cổ áo, tựa như kiến nhỏ tụ tập sau trời mưa, nhìn đặc biệt đặc biệt loạn óc.

Cổ áo bị may kín rồi, làm thế nào mà chui đầu vào nhỉ?

Cố Hải ngồi ngốc một lát sau đó nhanh chóng cúi đầu mở ngăn kéo.

Kim và chỉ đen đều không thấy đâu.

Nhìn về vị trí của Bạch Lạc Nhân, không có ai, hắn quay đầu lại, sau khi nhìn đến cửa thì bắt gặp một nụ cười tựa tiếu phi tiếu. Không biết cậu đứng đó bao lâu rồi, trên mặt hoàn toàn là biểu tình chăm chú, nói vậy toàn bộ quá trình mặc áo cậu đều được thưởng thức?

Dưới ánh mắt chăm chú của Cố Hải, Bạch Lạc Nhân chậm rãi đi tới chỗ ngồi của mình, yên lặng, vẫn yên lặng, rồi đột nhiên…

“Ha ha ha ha hắc…”

Cậu không chịu nổi, cười đến bò ra bàn học.

Trên mặt Vưu Kì hiện lên nét hoảng sợ, y chưa từng thấy qua Bạch Lạc Nhân cười nhẹ nhàng vui vẻ thoải mái như thế. Quay một lát, Bạch Lạc Nhân cười đến mức chảy nước mắt, vừa cười vừa vỗ bàn, hình như đã không thể khống chế được tâm tình của mình.

“Cậu bị cái gì kích thích à?”

Vưu Kì hỏi nhưng không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại, Bạch Lạc Nhân đã cười đến mức quên hết tất cả.

Tiểu tử, xem như cậu lợi hại!

Nếu là trước đây, với tính tình của Cố Hải, kiểu gì hắn cũng lôi Bạch Lạc Nhân ra đánh một trận. Nhưng hôm nay không biết vì sao, nhìn thấy Bạch Lạc Nhân cười vui vẻ như thế, hắn đột nhiên có loại cảm giác dở khóc dở cười.

Tại sao điều này lại xảy ra với hắn?

Kim và chỉ đen là do chính hắn đem đến, y phục của người ta cũng chính là do hắn cắt, bây giờ người ta đem tất cả đáp trả lại, hắn còn dám có ý kiến gì?

Vẫn là đem kim nhanh chóng giấu đi nha.

Sớm biết hôm nay thế này hắn sẽ không mua chỉ chắc như vậy.

Cố Hải chạy đi khắp lớp mượn dao nhỏ.

Chuông vào học vang lên, học sinh đứng lên chào rồi ngồi xuống, tay của Cố Hải vẫn cố gắng cắt chỉ trên cổ áo đồng phục học sinh, vá thật là chặt quá đi, cắt cắt nửa ngày mới được một cái lỗ nhỏ.

Tiết này học môn hóa, giáo viên dạy hóa là một người phụ nữ đã hơn năm mươi tuổi, dạy học cẩn thận, tư tưởng nghiêm túc. Cô mở ra giáo án, mắt liếc xuống lớp nhìn một lượt rồi dừng ngay trên người Cố Hải.

“Bạn nam ngồi hàng cuối kia, giờ này không phải là giờ học may vá!”

Mọi ánh mắt dừng trên người Cố Hải, hắn thậm chí có thể đọc được ngụ ý trong những ánh mắt đó. Học thể dục coi như ưu tú, đến giờ môn khác thì bắt đầu may may vá vá, chả biết hắn có thứ gọi là mặt mũi không?

“Thưa cô, đồng phục của em có chút vấn đề, em lập tức xử lý xong”

Nói xong câu đó, Cố Hải liền bắt đầu tập trung cắt chỉ, nhưng chỉ này vá linh tinh lằng nhằng, khắp nơi đều là sợi chỉ vụn, rơi đầy trên sách vở, trông đặc biệt lôi thôi. 10 phút trôi qua, Cố Hải đã cắt xong một nửa.

“Tôi nói vị bạn học kia, cậu nếu như không thích học thì đi ra ngoài, tránh cho người khác nhìn vào lớp lại nói tôi khôn g biết quản học sinh . Đã ở trong giờ học của tôi thì đừng làm gì ảnh hưởng đến tâm tình giảng dạy của tôi.”

Hung hăng lôi ra một ít chỉ vụn, Cố Hải thấy vai Bạch Lạc Nhân run run.

“Cậu nha, cậu vá bao nhiêu chỉ?”

“Cậu làm bao nhiêu lần lên xuống xà, tớ vá có bấy nhiêu lần chỉ.”

“F**k!”

Cố Hải thật muốn tìm kim để tự tử, hắn làm nhiều như vậy làm gì chứ? Một thân mệt mỏi đầy mùi mồ hôi lại còn tạo cơ hội cho cậu đùa bỡn ngược lại!

Bạch Lạc Nhân xoa xoa bụng, thể lực còn dư lại đến cười cũng không nổi, ngày hôm nay tan học có thể đi về đến nhà hay không cũng là cả vấn đề.

Cố Hải cuối cùng vẫn ra phòng học, đứng ở bên ngoài tiếp tục cắt chỉ, đã cắt gần xong,  cuối cùng là những đường vá lại phần cổ áo Nhưng mấu chốt là cắt gần xong thì áo đã tả tơi, hắn mua kim loại lớn, lúc cắt chỉ lại sốt ruột, càng nhìn càng thấy thảm.

Cúi đầu nhìn lên, thật sao, cổ áo giống như được trạm trổ!

Chuông tan học vừa vang lên, Cố Hải trở về phòng học, Bạch Lạc Nhân còn đang thu dọn sách vở, nhìn thấy Cố Hải đã trở về, cậu lại cười trộm.

Cố Hải đem đầu Bạch Lạc Nhân kéo lên, nhãn thần hung ác nhìn thẳng vào cậu, “Cậu rốt cuộc cười cái gì?”

“Tớ vẫn luôn luôn cười mà!”

Bạch Lạc Nhân vừa mới dứt lời lại nhìn thấy cổ áo “nghệ thuật” của Cố Hải, không thể nhịn được lại cười ra tiếng.

Cố Hải hung hăng đẩy Bạch Lạc Nhân đi chỗ khác.

“Cậu lại cười nhạo tớ chứ gì!”

End chương 18

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 17

Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

________________________

Chương 17: Cố Hải quả là một nhân tài

“Vưu Kì, Vưu Kì, Vưu Kì…”

Người ái mộ Vưu Kì thật là đông, âm thanh hô lên chấn động đến tận bầu trời, Bạch Lạc Nhân đứng bên cạnh nghe đến lỗ tai tê rần, đầu óc choáng váng. Trong lòng cậu cười lạnh một tiếng, các cậu hò hét làm cái quái gì, kêu một hồi nước mũi Vưu Kì lại rớt xuống cho mà xem.

Trai đẹp đến, trai đẹp đến, y bước đến xà đơn thử sức, dường như cả khu tập xà đều phát sáng. Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn nữ, những nam sinh trước giờ chưa được chú ý đến nhe răng cười trộm đầy sung sướng. Đúng là Vưu Kì không thể cười nổi, vì trái tim hắn đã chết lặng rồi.

Đứng trước cây xà đơn, Vưu Kì đưa tay làm động tác đình chỉ, ý bảo tất cả mọi người an tĩnh lại, động tác rất người lớn.

Cậu nên tự tìm đường lui cho mình đi… Bạch Lạc Nhân cảm thán một tiếng từ tận đáy lòng. Hắn cảm thấy chắc chắn Vưu Kì làm được 3 cái đã rất giỏi rồi.

Vưu Kì bắt đầu cầm xà, hai cánh tay đều liều mạng dùng sức, não bộ cũng cố gắng chỉ huy cơ thể phải đi lên. Ở chung quanh tiếng hò reo bắt đầu vang lên, da đầu của y qua xà, mắt qua xà, mũi qua xà…

Sau đó, đúng là không có sau đó.

Y đỏ mặt mà rớt khỏi cái xà.

Thật sao… Còn cao hơn đánh giá của cậu.

Bốn phía một mảnh yên tĩnh, chắc chắn là nam sinh đang thầm chế giễu cậu. Nữ sinh thì sẽ không, họ sẽ nói, thần tượng của chúng mình thật sự là đáng yêu quá đi, đến một lần mà cũng không làm xong kìa.

Bạch Lạc Nhân vỗ vỗ ngực Vưu Kì, “Tớ thấy ngực cậu còn trắng hơn cả Bạch Lộ, lần sau nhớ đóng chặt cúc áo chút đi!”

Vưu Kì hừ lạnh một tiếng, “Cậu thì cũng có khỏe hơn tớ đâu mà nói chứ.”

Bạch Lạc Nhân lên xà.

Thầy thể dục từ dưới nhìn lên, có thể cảm thấy được, hắn bắt đầu khẩn trương. Hắn hy vọng cậu chỉ làm được dưới 10 cái, như vậy thì vượt lên trên số lần lên xà của cả lớp không thành vấn đề.

“1, 2, 3…”

Thấy số lần lên xà ngày càng tăng cao, sắc mặt thầy thể dục nhìn cũng càng kém dần, hắn thật không nghĩ tới, lớp này còn có một thân thể có tố chất tốt như vậy. Khi số lượng tới gần 30, lòng bàn tay của hắn cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

Vưu Kì ở một bên sợ hãi than, chén cơm này đúng là không thể ăn miễn phí.

Đếm tới 30, Bạch Lạc Nhân đã có chút mệt mỏi, thế nhưng làm tiếp 10 cái cũng không có vấn đề gì. Do dự một chút, Bạch Lạc Nhân nhảy từ xà xuống, hắn còn phải chừa chút mà sức lực để đi về nhà mà!

Bốn phía vang lên những âm thanh ủng hộ. Rõ ràng cậu ta nhảy xuống mà mặt không đỏ tim không đập mạnh, thoạt nhìn vẫn còn cất giấu thực lực, làm cho cả đám nam sinh ước ao một phen.

Kế tiếp, chỉ còn lại một mình Cố Hải.

“Đến cậu, lên đi.”

Thầy thể dục dương dương tự đắc hất cằm, vẫn không thèm đem Cố Hải để vào trong mắt.

Chẳng biết bạn học nào hô lên một tiếng, “Thầy, Cố Hải đã chống đẩy 100 lần, cánh tay nhất định là đã hết lực, phải để cậu ấy nghỉ ngơi chút, bằng không thì thật là không công bằng.”

Thầy thể dục giả đò liếc nhìn Cố Hải, “Nếu không tôi để tôi làm trước?”

“Thầy tới trước đi.”

Thầy thể dục sửng sốt.

Cố Hải còn là thật khách khí, “Thầy làm trước đi, chờ thầy làm xong rồi chúng ta cùng so tổng số.”

Cả khuôn mặt thầy thể dục đều đen, “Năng lực không nhỏ đấy!”

Cả lớp lại bắt đầu ồn ào, “Cùng làm! Cùng làm!”

Thầy thể dục không tin hành vi này là bình thường, chẳng lẽ hắn chính là một đệ tử, hoặc đã từng đi lính, hoặc đã được huấn luyện đặc thù, hoặc đã dùng thuốc kích thích, năng đạt được giống như tiêu chuẩn của bộ đội đặc chủng? Tuyệt đối không có khả năng! Hắn nhất định là đang hù dọa ta, muốn khiến ta trở nên hoảng loạn!

Thầy thể dục còn đang bối rối, đã bị một lực mạnh đẩy đến dưới xà đơn. Mà Cố Hải cũng đã chủ động đi đến đó, hắn chẳng sợ cùng nhau làm, hắn nhất định sẽ chiến thắng.

“Giúp ta cầm lấy quần áo này một chút.”

Cố Hải cầm lấy bộ đồng phục vừa cởi ra ném về hướng nam sinh.

Áo bị một nam sinh tiếp được, Bạch Lạc Nhân vươn tay ra, “Cầm áo của cậu đi, để tớ cầm giúp cậu ấy.”

Nam sinh đang dồn tất cả lực chú ý vào bên dưới xà đơn, không hề nghĩ ngợi liền đem quần áo của Cố Hải cho Bạch Lạc Nhân.

“1, 2, 3, 4…”

Cố Hải ở dưới xà đơn làm vài động tác khởi động, Bạch Lạc Nhân đứng ở trên sân cỏ thôi mà cũng thấy cả người lo lắng. Trong lòng cậu chỉ reo hò một câu: Người anh em! Nỗ lực lên! Tranh thủ làm mấy trăm cái! Tớ cần cậu cố gắng phối hợp trong một thời gian dài!

Lúc đầu, hai người sức lực ngang nhau, tốc độ đều rất nhanh. Âm thanh ủng hộ từ phía các bạn học liên tiếp vang lên, hiếm lắm mới được thưởng thức một hồi kịch liệt đến như vậy, ngay cả khi khàn tiếng rồi vẫn còn cố gắng hô tiếp.

Dần dần, thầy thể dục đã bắt đầu giảm tốc độ, hai động tác cách nhau càng lúc càng lâu. Còn Cố Hải ở bên cạnh, động tác vẫn giữ nhịp độ như trước, nhìn không thấy một chút mệt mỏi nào.

“Thầy, Cố Hải vừa mới chống đẩy 100 cái, thầy thì mới làm được có 70 cái thôi thầy!”

Một câu nói này, làm thể lực của thầy thể dục vốn đang cố gắng duy trì triệt để cạn kiệt.

Hắn đã triệt để nhận thức nhân tài!

Thời gian còn lại, hoàn toàn là một mình Cố Hải biểu diễn.

Những xấu xa trong lòng Bạch Lạc Nhân đã biến mất hết rồi, cậu đi tới bên cạnh đám người đang xem, Cố Hải còn trên xà đơn, từng giọt mồ hôi lớn chảy đến cổ, cánh tay hắn nổi gân xanh, hô hấp cũng có chút trắc trở, nhưng hắn còn đang kiên trì.

Thầy thể dục kia cũng đã xuống từ lâu, cũng đứng ở trong đám người ủng hộ, hắn cũng chẳng còn cách nào, dù sao cũng đã thua rồi, chủ yếu là giữ lại chút phong độ cho bản thân mà thôi.

Bạch Lạc Nhân lẳng lặng nhìn chăm chú vào Cố Hải, trong lòng cũng trở nên yên lặng và khiếp sợ. Cậu đã sớm đoán được Cố Hải sẽ thắng, nhưng không nghĩ tới sẽ đoạt được khí phách như thế. Hắn trình diễn tài nghệ như thế, đã đạt đến mức người thường không thể sánh bằng. Tạm thời không nói đến nhân phẩm, chỉ từ một màn này, Bạch Lạc Nhân cuối cùng cũng cho Cố Hải vài phần thưởng thức.

Tiếng chuông tan học vang lên, Cố Hải mới từ trên xà đơn nhảy xuống tới. Bạn học chung quanh ồn ào náo loạn, căn bản không biết cụ thể số lượng là bao nhiêu, có lẽ điều này đã không trọng yếu, biểu hiện của  Cố Hải đã vượt lên trên tưởng tượng của bọn họ rồi.

“Người anh em, cậu quá đẹp trai!” Một nam sinh vỗ vai Cố Hải.

Cố Hải một bên đáp lời, một bên đón lấy bộ đồng phục, vắt trên bờ vai, đi về phía lớp học.

Bạch Lạc Nhân chậm rãi đi cùng các bạn học phía sau, bên cạnh là Vưu Kì, phía sau là một đám nữ sinh đang bàn luận về Cố Hải.

“My god, men quá đi, tớ thích cậu ấy chết mất.”

“Nam sinh như thế tớ không thể khống chế tâm tình mà, quá bá đạo đi.”

“Trước đây thế nào lại không phát hiện một nhân tài như thế nhỉ?”

“…”

Vưu Kì mặt lạnh như trước, ngày hôm nay đem mặt mũi cũng ném đi rồi, lại còn nghe được bình luận của những nữ sinh phía sau, nhịn không được cảm khái một câu.

“Nổi bậc nhất lớp như thế, hắn lại thêm một đống tình địch rồi còn gì? !”

Bạch Lạc Nhân bừng tỉnh tựa như không nghe thấy, vẫn như trước đi con đường của mình.

Vưu Kì đưa tay ra trước đôi mắt đang hốt hoảng của Bạch Lạc Nhân, “Nghĩ gì thế?”

Bạch Lạc Nhân cười, “Không có gì.”

End chương 17.

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 16

Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

_____________________________

Chương 15: Cậu dám cùng tôi thách thức ?

Sáng sớm hôm sau, Bạch Lạc Nhân vẫn đi muộn như trước. Cố Hải cố ý nhìn thoáng qua, trên người của cậu vẫn là bộ đồ ngày hôm qua, hơn nữa cũng chưa vá. Cũng bởi vì Cố Hải đối Bạch gia phụ tử lôi thôi này đã có chút hiểu biết, hắn mới dám cắt một lỗ ở ngay sau lưng áo Bạch Lạc Nhân, bởi vì hắn biết rất có khả năng cậu không thèm thay quần áo đã đi ngủ.

Tốt, tất cả đã sẵn sàng.

Đáng tiếc, ngày hôm nay gió xuân thổi có chút không thông thuận.

Cố Hải nhìn chằm chằm vào Bạch Lạc Nhân, chờ cậu nhanh nhanh chìm vào giấc ngủ. Nhưng hôm nay Bạch Lạc Nhân tựa như hăng máu gà, qua hai tiết vẫn vô cùng có tinh thần, lưng eo thẳng tắp, tựa như có hai thanh sắt nẹp lại vậy.

Ngủ đi, ngủ đi… Cố Hải cứ niệm đi niệm lại trong lòng.

Rốt cục, thời gian nghỉ giữa giờ của tiết thứ hai, Bạch Lạc Nhân không chịu nổi đã nằm úp sấp trên bàn. Cố Hải lẳng lặng đợi một hồi, đợi đến khi Bạch Lạc Nhân hoàn toàn không có động tĩnh mới chậm rãi lại gần cậu.

“Reng reng reng…”

Vào lớp rồi, Cố Hải nghiến răng bực tức, không cam lòng mà quay lại chỗ ngồi.

Tiết 3 là giờ học thể dục, Cố Hải tạm thời đem kim chỉ bỏ vào trong ngăn kéo, khóa lại chờ tiết 4 rồi dùng.

Hôm nay có thầy thể dục mới tới, thầy mới được chuyển từ quân đội về đây, mang theo đứa con trai cao to lực lưỡng, sức mạnh mười phần. Cương nhập học tựu bạo thô tục, quở trách đám học sinh tụ tập người chỗ này kẻ chỗ kia, đúng là một đám bỏ đi.

“Cậu này, tập trung cả lớp lại cho tôi.” Giáo viên chỉ đích danh ủy viên thể dục.

Ủy viên thể dục hét lên một câu khẩu hiệu, thầy thể dục lập tức hét lớn, “Cậu chưa ăn cơm à?”

Ủy viên thể dục vẻ mặt ủy khuất, “Em ăn rồi ạ, nhưng mà vẫn chưa no.”

Cả lớp cười ầm ầm, giáo viên thể dục không muốn bị đẩy vòng vòng, tôi còn đang giáo huấn cậu, cậu còn dám cợt nhả với tôi!

“Tập trung hàng ngũ ngay ngắn, tôi sẽ lựa chọn ra một bạn học lên đây.”

Mang theo ánh mắt khinh thường, giáo viên thể dục đi qua từng học sinh, thẳng đến đi tới hàng cuối cùng, ánh mắt của hắn rốt cục xác định. Học sinh này có cách đứng khác hẳn các bạn học khác, trong dáng vẻ ấy ẩn ẩn một cỗ khí phách, hơn nữa nhìn thân hình và vóc dáng, tuyệt đối là một hạt giống đã qua rèn luyện thật tốt.

“Cậu, đi ra.”

Cố Hải cố tình đi mấy bước tư thế oai hùng, phong thái hiên ngang.

Rốt cục trên mặt thầy giáo đã lộ ra vài phần hài lòng.

“Hãy hô lên hai câu để tôi nghe thử.”

Cố Hải liếc nhìn khuôn mặt thầy thể dục, thấy được hắn hất hàm ngạo mạn,  trong mắt cũng là ý tứ khinh bỉ. Hắn cho cậu hô lên hai câu, đích xác là để lấy lại mặt mũi , tựa như ngươi không hô lên Hoa nhi là phụ sự thưởng thức của ta đối với ngươi.

“Khẩu hiệu gì đó đều không cần phải hô, nếu như không có uy, dù có hét lên, người khác cũng chẳng thèm nghe. Nếu như có uy, thầy nói im miệng, đám người chúng tôi cũng chẳng dám lên tiếng.”

Lời này vừa nói ra, cả lớp đều im lặng.

Ai cũng không ngờ tới, dám xúc phạm ngay trước mặt thầy mà lại có người dám nói đến khí phách như vậy. Bọn họ âm thầm lẩm bẩm,  người này nhất định thảm rồi, sau lại nhịn không được ủng hộ hắn từ trong thâm tâm, ai cũng cảm thấy thầy giáo kiểu này cực kỳ đáng ghét, bất cứ có can đảm chống đối tự nhiên sẽ trở thành anh hùng trong lòng họ.

Giáo viên thể dục có chút thất thần, khẩu khí này tại sao lại nghe quen thuộc đến như vậy? Lại liếc nhìn người trước mắt thêm một lần nữa, không đúng, tại sao hắn lại thấy vị trí đáng ra phải thay đổi? Hắn là học sinh còn ta là giáo viên cơ mà! Ta nhường nhịn hắn làm cái quái gì! Hắn dựa vào cái gì mà dám dạy ngược lại ta? Không có lý lẽ!

“Cậu nghĩ cậu có tư cách gì mà dám nói cái giọng đó với tôi?”

Cố Hải không khách khí chút nào đối đáp lại từng câu một, “Vậy thầy thử nói xem, cái gì làm nên tư cách mà thầy nói?”

Giáo viên thể dục xanh mặt chỉ vào mặt đất, “Nếu trong vòng một phút đồng hồ cậu có thể chống đẩy liên tục 50 lần, những câu cậu vừa nói tôi sẽ không so đo.”

Cố Hải biểu tình ung dung, hai tay làm động tác khởi động, chờ thầy thể dục nói bắt đầu.

Thầy thể dục cầm đồng hồ bấm giây, liếc mắt khinh thường Cố Hải.

“Bắt đầu.”

“1, 2, 3, 4…”

Bạn học cùng lớp vừa đếm vừa phát ra những âm thanh sợ hãi, động tác của Cố Hải đạt chuẩn cực kỳ, tốc độ cũng cực nhanh, dường như phải qua tivi mới có thể chứng kiến một màn như vậy. Khi các bạn học đếm tới giây thứ 50, cũng chỉ còn vài giây nữa sẽ kết thúc, trên trán các nam sinh đã toát ra những giọt mồ hôi, không phải là do phải đứng nắng mà là do bị dọa sợ.

“106.”

Một nhóm các bạn trong lớp phát ra những tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

“Cậu cố cái gì mà cố?” Thầy thể dục hét lớn một tiếng, đợi cho cả lớp đã yên tĩnh lại, hắn quay qua nói với Cố Hải, “Cậu cho là làm như vậy rất quang vinh phải không? Hừ! Bạn học cùng lớp làm sao dám chê cười cậu! Chúng tôi đều xem cậu như một con khỉ, thật là có cảm giác như đang được xem xiếc khỉ! Cậu cho là tôi phải quỳ sát đất sùng bái cậu, đúng là không biết tốt xấu!”

“Vậy thầy lên thể hiện cho chúng tôi xem xem nào.”

Cố Hải nhiều lần gọi nhịp, cũng để cho trong ban mấy người nam sinh có lo lắng, phía sau là một mảnh ồn ào.

“Thầy cũng bộc lộ tài năng đi, chúng em cũng muốn mở mắt một chút, chẳng phải thầy là lính xuất ngũ sao? Hãy cho chúng em thưởng thức một chút phong thái quân nhân nào!”

“Đúng vậy, đúng vậy, bản lĩnh của thầy lớn như vậy cũng phải cho chúng em chứng kiến một chút chứ thầy!”

“…”

Trong tiếng ồn ào của cả lớp và ánh mắt khinh thường của Cố Hải, thầy thể dục cảm thấy dây thần kinh hiếu chiến của hắn đang dần hưng phấn, hắn cảm thầy vẫn phải cho mấy đứa trẻ ranh này chứng kiến bản lĩnh của mình, bằng không từ nay về sau làm sao có thể lăn lộn ở cái trường này nữa.

“Cả lớp im lặng, thấy cây xà đơn (loại xà nhiều ô để mọi người tập chung với nhau) trước mặt không? Một lát nữa các cậu từng người từng người một đến thực hiện động tác lên à. Nghe cho kỹ, tôi có thể làm nhất định có thể làm nhiều hơn tổng số của tất cả các cậu.”

Trong lớp nổi lên những tiếng reo hò, một đám nam sinh chạy tới dưới xà đơn, nữ sinh  đứng ở xung quanh đều ủng hộ hết mình, hai bên trái phải còn có mấy học sinh lớp khác cũng lại gần xem náo nhiệt, sân thể dục vừa mới yên tĩnh trong nháy mắt trở nên phi thường náo nhiệt.

Thầy thể dục làm mẫu một lần, cằm nhất định phải qua xà, chân không được chạm đất, như vậy mới hoàn thành một lần.

“1, 2… cái kia của cậu không tính, kế tiếp… 3, 4, 5, 6… 41, 42…”

Tuy nói nam sinh ở khối này không thể nào có thể lực đến mức xuất sắc, nhưng dù sao cũng là có số lượng không hề nhỏ! Một lớp khoa học tự nhiên, hơn phân nửa đều là nam sinh, hơn bốn mươi người, dù cho một người làm không quá ba lần, tổng số vẫn lớn hơn một trăm. Những học sinh chưa trải qua huấn luyện thì chưa thể biết thầy có thể làm mười hay một trăm.

Dần dần từng người từng người thử một, còn dư lại ba người, Bạch Lạc Nhân, Vưu Kì và Cố Hải.

Cả đám nam sinh phía trước đã làm được tổng cộng là 89 cái, sở dĩ số lượng ít như thế là vì có người một lần cũng không làm được. Sở dĩ thầy thể dục cũng đã có tính toán, hắn có thể làm một lần 200 cái, Cố Hải có lợi hại như thế nào đi nữa, ba người bọn họ cộng lại cũng không có khả năng làm hơn 100.

End chương 16.

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 15

Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

__________________________

Chương 15 Tớ đây mới gọi là ngang bướng nè!

“Cô, em muốn chuyển chỗ ngồi.”

La Hiểu Du chớp đôi mắt long lanh như thủy tinh, di chuyển đến đứng đối diện với Cố Hải, nở nụ cười ôn nhu như nước.

“Ý em là muốn chuyển lên bàn đầu ngồi?”

“Không phải.”

“Vậy là em muốn xuống bàn cuối?”

“Cũng không phải .”

Bộ dáng hiếu kỳ của La Hiểu Du cực kỳ quyến rũ, làm trong lòng Cố Hải trong nháy mắt mất thăng bằng, tuy nhiên rất nhanh đã khôi phụclại sự bình tĩnh.

“Em muốn chuyển xuống dưới một bàn.”

“Là như vậy.” La Hiểu Du kiên trì giải thích, “Chỗ ngồi của các em cứ hai tuần lại đổi một lần, nói cách khác, sau hai ngày nữa, các em từ phía trên sẽ chuyển xuống phía dưới.”

“Ý em không phải thế này” Cố Hải biểu tình rất kiên định, “Em muốn chuyển xuống ngồi gần Bạch Lạc Nhân.”

“Chuyển đến gần bạn Bạch Lạc Nhân?” La Hiểu Du nghi ngờ hỏi lại.

Cố Hải cười cười “Đúng vậy, chúng em thân nhau lắm, em nghĩ khi em ngồi cạnh bạn Bạch Lạc Nhân, em sẽ có thêm động lực học.”

La Hiểu Du cảm thấy có chút khó khăn, dựa theo lẽ thường mà nói, sắp xếp chỗ ngồi cho học sinh là một chuyện cực kì phiền toái. Vừa phải sắp xếp sao cho chiều cao hợp lý, lại còn thành tích học tập đồng đều, lại còn phân bố nam nữ nữa…

“Em cứ đi về lớp đã, cô sẽ tìm hiểu rồi sắp xếp sao cho hợp lý.”

“Em muốn đổi ngay bây giờ!” Cố Hải rất kiên trì, “Em muốn thay đổi ngay.”

Sắc mặt của La Hiểu Du thoáng thay đổi, đôi môi đỏ mọng thanh nhã run run, ai cũng nhìn ra được, cô không hài lòng với thái độ của Cố Hải. Bởi vì ở trong trường học này chưa bao giờ có học sinh nào lại dùng thái độ ấy nói chuyện với cô. Thế nhưng, cái tính tình kiêu căng này, sao cô lại không phát hiện ra nhỉ?

 

“Được, buổi chiều cậu cứ dọn sách vở qua bàn đó.”

Cố Hải vừa đi không được bao lâu, một thanh niên mặt mụn, chân vòng kiềng bước đến trước mặt La Hiểu Du, trưng ra khuôn mặt cố làm ra vẻ đau khổ.

“Cô giáo ơi, sao cô vẫn chưa đổi chỗ cho em ạ? Trương Đại Vĩ cứ luôn đá ghế của em, em đã phải dựng lại ghế đến ba lần rồi.”

“Bạn ấy đá ghế của em thì em phải nhắc nhở bạn chứ?” Giọng La Hiểu Du bắt đầu lên cao, biểu cảm trên gương mặt thay đổi nhanh đến chóng mặt, “Đổi chỗ đổi chỗ! Em cho là chuyện đổi chỗ đơn giản như vậy sao? Chẳng lẽ các em không thể để cho cô đỡ mệt một chút sao?”

Không biết vì sao, cô giáo mỹ nhân nổi giận vẫn quyến rũ như vậy, thanh niên đau khổ mặc dù muốn làm theo ý cô nhưng vẫn cố gắng nói thêm hai câu.

“Cô à, em cầu xin cô, cô đổi chỗ cho em lên trên một bàn thôi cũng được.”

Tính tình của La Hiểu Du cũng không phải dạng vừa, cô vừa thông minh xinh đẹp lại có năng lực, sau lại gả cho một ông chồng giàu có lại càng trở nên kiêu căng.

“Nếu em còn nói thêm một câu nào nữa, xin mời em ra ngoài ngay lập tức!.”

Lại qua một lát, thanh niên đau khổ bước ra khỏi phòng làm việc của cô chủ nhiệm.

Buổi chiều, Bạch Lạc Nhân vừa mới đến lớp, sau đó nhìn thấy kẻ mà cậu ghét nhất đang ngồi ngay phía sau cậu..

Chuông vào lớp sắp reo, Bạch Lạc Nhân hoàn toàn không thèm nhìn Cố Hải cứ cố tình động đậy nãy giờ

Rốt cục, cậu không kiềm lại được.

“Sao cậu còn chưa biến về chỗ?”

“Tớ đổi chỗ rồi, đây chính là chỗ ngồi mới của tớ!” Cố Hải cười đến rất thích ý.

Gương mặt Bạch Lạc Nhân đen như đáy nồi, không che giấu tâm tình của mình chút nào. Tính cách cậu chính là như vậy, yêu ghét phân minh, chỉ cần cậu không thích người nào , dù bạn có đem súng dí vào đầu cậu, cậu cũng không thể nói một câu dễ nghe với người đó.

Chuông vào học vang lên, Bạch Lạc Nhân xoay người, âm thầm khuyên nhủ chính mình, không cần phải để ý hắn, coi như phía sau là một đống phân là được rồi.

“Các bạn học sinh đem tập đề đã phát hôm qua ra, hôm nay chúng ta sẽ giải đáp thắc mắc.”

“Khụ khụ…” Cố Hải dùng ngón tay chọc chọc đầu Bạch Lạc Nhân, “Tớ nói này, áo đồng phục trắng của cậu bị thủng một lỗ, vì sao lại dùng chỉ đen vá lại?”

Bạch Lạc Nhân hờ hững trả lời một câu, “Cái này gọi là mô phỏng da bò!”

“Bò?”

“Chẳng phải có một loại bò trên người đầy những màu trắng màu đen đó sao?”

“…”

Cố Hải nở nụ cười, tiểu tử này mồm mép thật là lợi hại. Nhưng mà, màu trắng màu đen kiểu này sao lại gọi là bò nhỉ? Xem ra cũng có nhiều loại bò trắng đen đấy chứ nhỉ. Vì vậy, Cố Hải kiếm một cây kéo nhỏ, thừa dịp Bạch Lạc Nhân còn đang ngủ, cắt một lỗ hổng trên đồng phục của cậu.

Trên đường trở về, Bạch Lạc Nhân rụt cổ một cái, ngực buồn bực, đồng phục học sinh hôm nay sao lại bị lọt gió nhỉ?

“Đại Hải, cậu còn ở lại trường à?”

Cố Hải đeo tai nghe điện thoại, hai tay lại rảnh rỗi, một tay cầm kim, một tay cầm đầu sợi chỉ đen, đang cố gắng đưa sợi chỉ luồn vào.

“Tớ đang ở lại để luồn kim.”

“Xe chỉ luồn kim?” Kim Lộ Lộ cười hắc hắc hai tiếng, “Sau khi cậu trốn nhà đi, đến người may vá quần áo cho cũng không còn, đại thiếu gia cậu thật là cực khổ.”

Rốt cục chỉ cũng luồn vào, gương mặt ngạo nghễ của Cố Hải nhuộm thêm một tầng tự hào.

“Tớ đâu có luồn kim để vá quần áo cho tớ.”

Trong điện thoại vang lên tiếng thét giận dữ.

“Vậy cậu vá cho ai?”

Cố Hải hạ tai nghe xuống, giọng nói rất thong thả, “Cậu gào cái gì? Tớ cũng không phải là vá cho nữ sinh, cậu đừng hỏi, có nói cậu cũng không hiểu đâu.”

Kim Lộ Lộ ngẫm lại cũng có lý, cái loại tính khí của Cố Hải, làm sao có thể vá áo cho nữ sinh? Khi gặp nam sinh buộc dây giày cho nữ sinh ở trên đường phố còn rủa thầm hai câu, nói sao có thể làm chuyện mất mặt như vậy ngay trước mặt mọi người.

“Đại Hải, tớ nói với cậu này, cuối tuần này nhớ tới nhà tớ nha.”

Cố Hải buông kim khâu, dứt khoát cởi giày rồi lên giường.

“OK.”

End chương 15.

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 14

Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

_____________________

Chương 14: Hai người đụng độ

Buổi sáng hôm sau, Bạch Lạc Nhân vẫn như trước thong dong đến trường muộn, vừa đặt cặp sách xuống thì nhìn thấy trong ngăn bàn có một cái hộp. Cậu trực tiếp lấy ra rồi ném nó lên bàn,  nhìn rõ nó là cái gì, liền nhanh chóng ném nó vào hộc bàn lại.

Sao lại thế này?

Ai đã bỏ vào ngăn bàn cậu một cái quần lót vậy chứ?

Ngày hôm qua, cậu còn cười trộm Vưu Kì được một nữ sinh tặng giấy vệ sinh, hôm nay thế nào mà cậu lại nhận được một cái quần lót chứ? Có thể hay không có người đặt nhầm vào ngăn bàn của cậu rồi?

Một tờ giấy đã đánh tan suy nghĩ của cậu

“Tặng cho cậu!”

Ba chữ này cùng với chữ ngày hôm qua giống nhau như đúc, Bạch Lạc Nhân thậm chí không thèm so sánh lại nét chữ, đã trực tiếp ném ngay đến trên bàn Vưu Kì.

“Cậu là có ý xấu đúng không?”

Vưu Kì đang ngủ gật trên bàn, đột nhiên cảm giác được trên đầu bị cái gì đập trúng, nhặt lên liền trông thấy.  A! Là một cái quần lót?

“A, Tiểu Bạch không nhìn ra cậu lại biến thái đến như vậy a? Hôm trước cậu tặng tớ giấy vệ sinh, nay lại tặng tớ quần lót!”

“Tặng cái đầu cậu!”

Bạch Lạc Nhân mắng một tiếng, cầm sách đi ra ngoài cửa lớp.

Cố Hải nhìn thấy tất cả, trong lòng bất đắc dĩ cười cười, nhóc con này tình nguyện mặc một cái quần lót ướt, cũng không chịu chiếm một chút tiện nghi, thật ra như vậy rất có khí chất.

Cái quần lót ướt này đã giày vò Bạch Lạc Nhân thê thảm, vốn là đêm qua cậu mặc nó ngủ, đến sáng đã khô. Nhưng vì mặc đồ ướt nguyên đêm, hậu quả chính là cậu bị tiêu chảy.

Ba tiết học, Bạch Lạc Nhân đã đi vệ sinh bảy lần.

Đến lần thứ tám, Bạch Lạc Nhân chính mình cũng không phải cũng không biết xấu hổ, dứt khoác không trở về phòng học, trực tiếp ngồi chồm hổm ở bên ngoài nữa giờ, chịu đựng đến buổi trưa tan học.

Lúc thu dọn đồ vật này nọ, Bạch Lạc Nhân còn nghe được trong bụng vang lên tiếng ọc ọc. Cậu oán hận Bạch Hán Kì, từ nhỏ đến lớn bởi vì sơ suất của Bạch Hán Kì mà Bạch Lạc Nhân phải chịu tội nhiều vô số kể.

Thở dài một hơi, Bạch Lạc Nhân vừa định rời đi, đột nhiên có cái gì đó rơi trên mặt đất.

Cuối xuống nhặt lên, lại thấy được là cái hộp thuốc trị tiêu chảy.

Tà môn, cài này sao lại rớt xuống đây ?

Bạch Lạc Nhân lại cảm thấy hồ đồ, cũng biết cái hộp thuốc này không phải Vưu Kỳ tặng, bởi vì suốt buổi học y cũng không có ra ngoài, cũng không có chuyện y đến phòng y tế, y làm sao có thể biết được mình bị tiêu chảy, mà chuẩn bị thuốc trước?

Hiện tại ngẫm lại chuyện cái quần lót, Bạch Lạc Nhân cũng cảm thấy có chút kỳ hoặc.

Quần lót không phải mua ở trường học, cho nên loại trừ khả năng những người học nội trú, cũng loại trừ Vưu Kỳ. Từng bước từng bước suy ngẫm lại, nếu như của một nữ sinh nào đó tặng, để biểu hiện tình yêu của chính mình, cố ý tặng một cái quần lót trước để thăm dò…

Không đúng…như thế nào sao lại trùng hợp được như vậy?

Cậu ngày hôm qua vừa vặn không có quần lót để mặc, kết quả sáng nay lại xuất hiện một cái. Ngày hôm qua mặc quần lót ướt, kết quả tan học lại nhận được một hộp thuốc trị tiêu chảy, việc này giống như là được chuẩn bị tốt sẵn từ trước.

Nói cách khác….

Bạch Lạc Nhân đem túi sách để ngã trên bàn, lạnh giọng chất vấn nói “Hôm qua ai đã theo dõi tôi?”

Lúc này trong lớp chỉ còn lát đát vài người, nhưng Bạch Lạc Nhân nhận định rằng, người theo dõi cậu có trong đám người này, hắn vẫn luôn quan sát nhất cử nhất động của cậu.

Vẻ mặt Cố Hải cứng lại, hắn thật không nghĩ tới, Bạch Lạc Nhân lại thông minh như vậy. Dựa vào một cái quần lót cùng hộp thuốc, đã có thể đoán ra được hôm qua có người theo dõi mình.

“Đừng con mẹ nó, giở trò sau lưng tôi”

Bạch Lạc Nhân nổi giận, đá bay hộp thuốc dưới chân, hộp thuốc bị đá bay đến trên tường, dội ngược lại nhưng bị Cố Hải nhanh tay bắt lấy.

Giờ phút này, mọi người trong lớp ai cũng trốn đi, kinh nghiệm từng trãi đã nói cho họ biết, chớ chọc Bạch Lạc Nhân, người vô cùng khó đối phó. Đương nhiên có một người ngoại lệ, chính là người đã bày ra chuyện này.

“Tớ”

Một chữ vô cùng đơn giản, từ miệng Cố Hải nói ra, mang theo một cỗ khí phách rung chuyển trời đất. Hắn hướng Bạch Lạc Nhân đi tới, mỗi một bước đều vững vàng, một chút cũng không giống kiểu của một thanh niên tuổi trẻ lỗ mãng.

“Tớ không có ý gì khác, chỉ là muốn quan tâm cậu, nhân tiện cho tớ xin lỗi những việc đã làm.”

Cố Hải cười đưa hộp thuốc lại cho Bạch Lạc Nhân

Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, đạo lý này Bạch Lạc Nhân hiểu được.

“Vì cậu viết hai chữ kia nhìn không ra?”

Mãi cho đến bây giờ, Bạch Lạc Nhân đối với Cố Hải còn canh cánh trong lòng chuyện ký tên ngôi sao, hình tượng của hắn trong lòng cậu vô cùng tồi tệ, cậu nhìn hắn rất không vừa mắt, thậm chí nhìn hắn trả lời câu hỏi cậu cũng cảm thấy khó chịu.

“Đương nhiên không phải” Cố Hải ung dung thừa nhận “Bởi vì tớ xé bài tập làm văn của cậu, tự ý sử dụng”

Năm giây sau, trong lớp vang lên tiếng gầm giận dữ của Bạch Lạc Nhân

“Thằng khốn này”

Không có ngôn ngữ nào có thể hình dung tức giận của Bạch Lạc Nhân lúc này, bởi vì tên này xé bài tập làm văn của cậu, hại cậu mỗi lần đến tiết ngữ văn đều phải đứng bên ngoài một tuần nay. Hiện tại, tên đầu sỏ gây nên tội này lại thong thả đứng trước mặt cậu nói xin lỗi, hời hợt, mặt không đỏ tim không đập, ngay cả một chút ngượng ngùng cũng đều không có.

Bạch Lạc Nhân nắm lấy áo Cố Hải, áp hắn vào góc tường.

“Cậu không có gì làm hay sao mà đi xé bài tập làm văn của tôi? Tại sao cậu không nói với tôi một tiếng? Cậu là tìm đánh đúng không?”

“Bởi vì tớ thích chữ viết của cậu, cậu hẳn nên cảm thấy vui vẻ mới đúng!”

Bạch Lạc Nhân bị Cố Hải chọc cho điên tiết, nhưng hiện tại lại không thể nổi giận, không thể rống to, không thể xanh mặt cãi nhau với hắn, như vậy chẳng khác nào tự mình mất mặt. Cậu cần phải làm một việc – đánh!

Mắt thấy Bạch Lạc siết chặt nắm tay lại, chuẩn bị tung ra vài nắm đấm, Cố Hải mới giữ chặt bã vai của cậu, trên gương mặt lại là biểu tình không chấp nhất với cậu

“Được được, không phải đã giải thích với cậu rồi sao, đừng ầm ĩ với tớ nữa”

Bạch Lạc Nhân thở hổn hển vài ngụm khí, chỉ vào mũi Cố Hải mắng “Chưa thấy qua người nào không biết xấu hổ như cậu”

Cố Hải đặt tay sau ót của Bạch Lạc Nhân “Tớ cũng chưa thấy qua người nào có thể khiến tớ phải giải thích với họ”

“Phi!”

Một chữ này Bạch Lạc Nhân không chút nào keo kiệt mà tặng cho Cố Hải.

Cố đại thái tử, thân thể cao to mạnh mẽ dựa vào khung cửa, ánh mặt yên tĩnh nhìn thân ảnh anh tuấn phi phàm càng chạy càng xa kia, trong lòng nở ra một nụ cười, cậu yên tâm, hai ta chưa xong đâu.

End chương 14.

 

 

 

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 13

 Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

______________________________

Chương 13: Cùng cậu kết giao!

“Chú à, làm phiền chú chạy chậm một chút a!”

Tài xế tức giận trả lời một câu “Còn muốn chậm thế nào nữa hả? Cậu nhìn xem đồng hồ vận tốc có đang chạy không?”

“Chú hãy đi theo người phía trước, chính là người mặc đồng phục màu xanh, cứ đi theo hắn là được.”

Tài xế hoàn toàn nổi giận “Ầm ĩ nửa ngày, cậu chính là muốn tôi đi theo cái người đang đi bộ? Cậu có ý định muốn làm khổ tôi đúng không? Xe tôi là dựa vào km tính tiền, không phải dựa vào thời gian tính tiền, làm lỡ nửa ngày chỉ để đi một dặm đường, đáng sao?”

Cố Hải móc ra hai trăm đồng, trực tiếp ném qua.

Thái độ của người tài xế lập tức hoà hoãn lại.

“Tôi nói này cậu nhóc, cậu là đang muốn theo dõi người ta phải không? Sao không tự mình đi theo? Hoặc tìm một người chạy xe đạp điện, so với tôi thì ít tiền hơn a. Bỏ hai trăm đồng tiền chỉ để đi vài bước, cậu không cảm thấy tiếc sao?”

“Đi bộ theo rất dễ bị lộ. Nhanh lên một chút a… cậu ấy quẹo rồi!”

Mãi cho đến khi Bạch Lạc Nhân đi vào trong hẻm nhỏ, Cố Hải mới từ trên xe bước xuống, đây là một ngôi nhà bốn gian cũ nát, xung quanh là những ngôi nhà cao tầng vô cùng khác biệt. Theo kinh nghiệm phán đoán của Cố Hải, ngôi nhà ở đây sắp bị giải toả, di dời đi nơi khác. Những người sống ở trong hẻm nhỏ này đa phần là những ông cụ, bà lão, nhưng rất nhanh họ sẽ mất đi tổ ấm của mình, vì cơ bản tiền trợ cấp mỗi tháng của họ không đủ để chi trả cho bất cứ căn hộ xa hoa nào ở Bắc Kinh.

Dọc theo ngõ hẻm đi vào trong, Cố Hải nhìn thấy Bạch Lạc Nhân đi vào một cái sân.

Hắn cuối đầu nhìn đồng hồ của mình, năm mươi phút, hiện tại hắn đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao Bạch Lạc Nhân luôn luôn đến muộn. Theo Cố Hải quan sát thì với điều kiện gia đình Bạch Lạc Nhân sợ rằng đến cả một chiếc xe đạp cũng không có.

Bạch Lạc Nhân vào phòng, đem cặp sách ném lên cái đống hỗn độn trên giường, cởi áo đồng phục, để trần thân trên đi đến nhà bếp. Mở nồi cơm, ngẩn người vài giây, quay sang Bạch Hán Kì đang đứng trong sân rống lớn

“Không phải nói nấu cháo sao ba? Vì sao lại thành cơm?”

Bạch Hán Kì đột nhiên vỗ đầu một cái, khuôn mặt biểu hiện đầy hối tiếc.

“Ban nãy bà ở bên ngoài giặt quần áo, đã quên đi việc phải nấu cháo, lượng nước nấu cháo bốc hơi hết, biến thành cơm.”

Khi Cố Hải đi đến cửa, Bạch Lạc Nhân đang đem nước đổ vào trong bát, cơm trắng trong bát bị hoà loãng với nước biến thành cháo, cậu húp một chén lại thêm một chén, bên cạnh chỉ có một đĩa dưa muối.

Ăn cơm xong, Bạch Lạc Nhân mang bát dơ bỏ vào trong bồn, chạy vào phòng một lát rồi lại chạy ra, nhìn thấy Bạch Hán Kì đang phơi quần áo, trong cơn giận dữ, lôi xuống cái quần lót, lạnh giọng chất vấn Bạch Hán Kì.

“Cái quần lót này không phải còn sạch sao? Sao ba lại đem nó đi giặt? Con có tổng cộng ba cái quần lót, một cái bị ba làm rơi xuống cống thoát nước, một cái thì đang bẩn, cái còn lại thì ba mang đi giặt, ngày mai con phải mặc cái gì đây?”

Bạch Hán Kì sững sờ trong chốc lát, sau chà chà đôi tay bị ướt vào quần, ôn nhu dỗ dành cậu nói “Ba chạy đi mua cho con một cái mới!”

“Không cần.” Bạch Lạc Nhân dùng tay kéo lại Bạch Hán Kì “Hiện tại con sẽ mặc lại, đến sáng mai sẽ khô!”

Cố Hải bị hai cha con chọc cười.

Lúc trở về, Cố Hải không bắt xe, trực tiếp chạy bộ về, vừa tiết kiệm vừa rèn luyện sức khoẻ, trong đầu hắn quanh đi quẩn lại những hình ảnh vừa rồi, cuộc sống sinh hoạt lộn xộn của hai cha con, càng nghĩ càng buồn cười, nhưng không phải là cười trên cuộc sống của người khác.

Kỳ thực hắn đến đây là có ba mục đích. Thứ nhất hắn muốn nhìn xem nguyên nhân vì sao Bạch Lạc Nhân luôn luôn đi học muộn. Thứ hai là muốn nhìn xem sinh hoạt hằng ngày của cậu thế nào. Thứ ba là vì hắn quá rảnh rỗi.

Hiện tại, ba mục đích đều đạt được, còn có thêm một cái thu hoạch ngoài ý muốn,.

Hắn thấy rằng, những người hợp với nhau nhất thường là những người có thể bổ sung cho phần khuyết thiếu của đối phương.

Căn cứ vào nguyên lý bổ sung, người này, hắn nhất định sẽ cùng cậu “kết giao”.

End chương 13.

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 12

 Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

__________________

Chương 12: Tại sao lại luôn ngủ?

Từ lúc đó, đặc biệt là sau khi Vưu Kì nhận đươc túi giấy vệ sinh, tựa như một người không bình thường.Vốn dĩ thường xuyên lau nước mũi, hiện tại lại càng dữ dội hơn, một ngày dùng hết cả một cuộn giấy vệ sinh. Mỗi lần lau xong, đều đặc biệt quay đầu ra sau ngầm nở một nụ cười, bộ dạng này giống với cô gái mới biết yêu lần đầu, muốn bao nhiêu lập dị có bấy nhiêu lập dị.

Bạch Lạc Nhân thật sự không thể nào nhìn được nữa, nam nhân cao 1m80, khuôn mặt lại giống với Kaneshiro Takeshi (1), bản thân chung quy lại làm một việc khờ dại như vậy.

“Tớ nói giấy vệ sinh không phải tớ mua, cậu đừng nhìn tớ với gương mặt xấu hổ đó nữa!”

Vưu Kì làm bộ như không nghe thấy, tiếng lau nước mũi lại càng lớn hơn.

Cuối cùng Bạch Lạc Nhân không còn cách nào khác, đầu cũng không muốn nâng lên, bài tập sớm đã viết xong, mí mắt cao thấp bắt đầu đánh nhau, nằm trên bàn cứ thế ngủ thiếp đi.

Vưu Kì làm ầm ĩ như vậy, trong lớp ai cũng chú ý! Nhưng không ai dám nhắc nhở một câu. Phân nửa nữ sinh trong lớp đều có tình ý với Vưu Kì, phân nửa còn lại thì là dạng mọt sách chính hiệu, dù có một tiếng nổ mạnh cũng không nghe thấy gì. Nam sinh chơi game thì cứ chơi game, ngồi tám thì cứ ngồi tám, hoàn toàn không chú ý đến việc bên này

Tất nhiên, mọi thứ đều có ngoại lệ.

Từ bàn thứ hai đếm lên, có một người rãnh rỗi, người này làm việc gì cũng mạnh mẽ và kiên quyết, người khác phải hai giờ lên lớp mới viết xong bài tập, hắn nửa giờ đã giải quyết xong. Vưu Kì trái phải đều gây ra tiếng động, Cố Hải lại tự nhiên hướng về phía gây ra tiếng động mà nhìn qua, kết quả mỗi lần nhìn qua cũng không phải Vưu Kì, mà là Bạch Lạc Nhân.

Cậu lại đang ngủ?

Cố Hải vô cùng buồn bực, không biết mỗi tối Bạch Lạc Nhân làm gì? Cậu làm sao lại trở nên như vậy? Cậu ấy thật sự đang ngủ hay chỉ nằm đó thôi?  Nếu đang ngủ thực, vậy thì tại sao mỗi lần đi học điểm danh gọi đến cậu đều dậy, cậu đều có thể trả lời trôi chảy.

“Cậu đang nhìn ai vậy?”

Một thanh âm từ trước mặt truyền đến.

Cố Hải đem ánh mắt đang dán lên người Bạch Lạc Nhân dời đi, hướng đến gương mặt nữ sinh ngồi bàn trước. Nữ sinh này bộ dạng rất xinh đẹp, nói chuyện dễ nghe, giọng Bắc Kinh pha lẫn một miệng hương vị Hong Kong và Đài Loan. Người nghe tuyệt đối  có thể nổi da gà.

“Cậu quen biết cậu ấy sao?”

Cố Hải chỉ chỉ Bạch Lạc Nhân.

Đan Hiểu Tuyền nhàn nhã dịu dàng mà nhìn đến Cố Hải, “Ai không quen biết cậu ấy, trước đây chúng tớ rõ ràng như cây cỏ, tớ còn đeo đuổi cậu ấy nữa, đáng tiếc người ta không xem trọng tớ. Tớ nói với cậu, cậu ấy là người có cá tính đặc biệt, hơn nữa đặc biệt thông minh. Sau đó cậu cũng từ từ đã biết rồi.”

Một câu nói của Đan Hiểu Tuyền, đã gợi lên sự hứng thú của Cố Hải đối với Bạch Lạc Nhận.

“Kia cậu ấy trước đây rất yêu ngủ sao?”

“Ngủ a! Mỗi ngày cậu ấy đều ngủ như vậy, đi học tan học đều ngủ. Với lại tớ nói cho cậu một bí mật, cậu đừng nói cho ai biết, Bạch Lạc Nhân không có mẹ.”

Những lời này, cô dùng một giọng điệu bình thường nói với Cố Hải, nhưng lại như một nhát dao vô hình đâm cho ngực hắn nhói đau. Việc một đứa trẻ không có mẹ, và một đứa trẻ được mẹ cưng chiều ôm vào trong lòng mà nói, chính là một tấm bi kịch, chỉ cần không ở trước mặt họ phô diễn, thì bọn họ sẽ luôn xem đó là chuyện vặt vãnh cho qua.

“Cậu có nóng hay không? Tớ thấy cậu đổ mồ hôi rồi.”

Đan Hiểu Tuyền cầm lấy một cây quạt nhỏ, dùng tư thế đặc biệt xinh đẹp giúp Cố Hải quạt cho khô, khiến cho những nam sinh chung quanh ho khan từng trận.

Cố Hải ném một cái liếc mắt lướt qua lũ nam sinh nhiều chuyện kia, cả đám rét run.

Tan học, Cố Hải đi đến bàn học của Bạch Lạc Nhân nhìn nhìn trên mặt bàn bày bừa dụng cụ học tập của cậu. Một cây bút máy màu trắng, một cây bút chì và một cái hộp bút cũ kĩ, bút máy là từ văn phòng phẩm của nhân tài viết thư pháp. Một lọ mực nước từ những năm còn sử dụng bút lông vũ, mực gần như sắp thấy đáy. Một miếng gỗ khắc vạch mà không phải là thước đo, một cái túi đựng dụng cụ học tập đơn giản. Bên trong hộc bàn là một cái balô hai quai, trông rất cũ kĩ. Mặt trên còn có vết khâu muốn màu sắc sợi nào có màu sắc sơi đó, có vẻ rất vụng về.

Nói thật, người nghèo Cố Hải không phải là chưa thấy qua, nhưng dám thể hiện bản thân nghèo một cách tinh tế như vậy, Cố Hải là lần đầu thấy.

Tan học, một chiếc xe quân dụng lẵng lặng đầu dưới gốc cây cổ thụ cách cổng trường không xa, chổ đó vốn không cho phép đậu xe, nhưng biển số xe với số hiệu này từ lâu đã nằm trong khu vực trọng yếu báo hiệu người sử dụng có chút quyền lực. Đừng nói đậu dưới tang cây, ngay cả khi đậu trên ngọn cây, cũng không ai dám đến lôi đi.

“Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, không cần đến đón tôi, tôi có thể tự gọi một chiếc taxi.” Cố Hải đối với những người bên cạnh, tính nhẫn nại rất thấp.

Lái xe cười rồi gật đầu, “ Cũng là lo cho cậu có thể xảy ra tai nạn thôi sao? Nơi này trật tự giao thông rất kém, lái xe tố chất thấp như vậy, vạn nhất bị hãm hại thì làm sao? …. Nào, lên xe, tiểu thiếu gia của tôi, cậu cùng thủ trưởng cãi nhau, không nên tự gây sức ép bản thân.”

Cố Hải hướng cổng trường nhìn lướt qua, bỗng nhiên chợt thấy một người, yên lặng trộm nhìn vài giây, nhanh chóng mở cửa đi nhanh đến đường cái đối diện, không đợi lái xe kip phản ứng, đã chặn một chiếc taxi leo lên.

End  chương12.

Chú thích

(1) Kaneshiro Takeshi ( (/ かねしろ たけし?), Trung: 金城 武/ Jīnchéng Wǔ) là một diễn viênca sĩ nổi tiếng quốc tịch Nhật Bản, người Nhật lai Đài Loan. Anh sinh ngày 11 tháng 10 năm 1973 tại Nhật Bản. Cha người Nhật và mẹ là người Đài Loan.

Kaneshiro Takeshi nói trôi chảy 5 ngôn ngữ khác nhau: tiếng Anhtiếng Nhậttiếng Quảng ĐôngHoa ngữ phổ thông và tiếng Đài Loan. Trong lúc còn đi học, Kaneshiro nhờ đẹp trai nên vô tình được phát hiện và mời tham gia đóng vài show quảng cáo trên TV khá thành công. Sau đó anh bắt đầu nghĩ đến và chuyển hướng theo học điện ảnh (trường hợp tương tự cũng xảy ra vớiCổ Thiên Lạc).

Từ những vai diễn nhỏ, Kaneshiro dần khẳng định được mình qua những vai cá tính góc cạnh hơn để hôm nay trở nên một diễn viên rất nổi tiếng toàn Châu Á. Nhờ gương mặt đặc biệt, vừa thư sinh, vừa nam tính, đẹp trai theo phong cách rất Á Đông nên đã có lần Kaneshiro được chọn làm hình mẫu tạo gương mặt cho nhân vật trong trò chơi điện tử “Onimusha” của hãng Capcom.

Ngoài ra Kaneshiro còn là một ca sĩ tuy anh hát không nhiều. Người ta biết đến anh nhiều hơn là một diễn viên điện ảnh. Nhưng anh cũng cho biết âm nhạc chỉ là cuộc dạo chơi. Và anh cứ đều đặn phát hành album từ khoảng thời gian năm 1992 đến 1998. Giọng ca của anh cũng khá mượt mà, dễ nghe nên cũng có được một số lượng thính giả nhất định.

Nguồn : Wiki

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 11

Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

___________________

Chương 11: Tặng cho hắn giấy vệ sinh!

“Bạch Lạc Nhân.”

Bạch Lạc Nhân quay đầu lại, thấy một nữ sinh học cùng lớp tên Đổng Na, cô cười tươi như một đoá hoa, hai chân theo thói quen đứng thành hình số tám (đứng chéo chân), đang đứng nấp ở một bên cửa lớp, nhìn cậu nói.

“Hỏi cậu một chút chuyện!”

Bạch Lạc Nhân mắt liếc nhìn Đổng Na “Nói thẳng.”

“Nam sinh các cậu có một người trông rất đẹp trai, ngồi ở bàn thứ hai từ dưới đếm lên, tên là gì vậy a?”

“Bàn thứ hai từ dưới đến lên có nhiều đứa con trai ngồi, tôi làm sao biết cậu đang nói ai?”

Đổng Na suy nghĩ một chút, mắt nhìn bốn phía, ra vẻ thần bí hướng về phía Bạch Lạc Nhân nói nhỏ vào lỗ tai cậu “Người đó thích mặc áo kẻ đường carô, thường đeo tai nghe điện thoại, có lẽ là rất thích âm nhạc, nhìn rất đẹp trai, nhóm nữ sinh bọn tớ đều thấy cậu ấy đặc biệt lạnh lùng.”

Bạch Lạc Nhân biết Đổng Na đang nói đến ai, nhưng cậu lại không rằng Vưu Kì có sức hấp dẫn đến thế, trong suy nghĩ của cậu chỉ có hình ảnh hắn hay lau nước mũi.

“Cậu nói xem, nếu tớ muốn theo đuổi cậu ấy, cậu ấy có thể chấp nhận tớ không? Cậu nhìn tớ, với sắc đẹp của tớ, có hi vọng theo đuổi được cậu ấy không?

Bạch Lạc Nhân đang vội vã muốn về nhà, qua loa trả lời một câu “Có hi vọng, có hi vọng.”

“Thực sự a?’ Đổng Na giữ chặt tay Bạch Lạc Nhân không buông “Vậy cậu nói cho tớ biết, cậu ấy thích cái gì? Tớ thấy hai người hay ở cùng một chỗ!”

Bạch Lạc Nhân gỡ tay Đổng Na đang giữ chặt mình ra, thành thật nói cho cô biết “Cậu tặng cho hắn giấy vệ sinh, nhớ kĩ không phải một tờ mà là một túi!”

Nói xong, đi nhanh về phía cầu thang.

Đổng Na ở phía sau gọi to “Là túi có 12 tờ hay túi có 10 tờ?”

Bạch Lạc Nhân suýt tý nữa đã lăn từ cầu thang xuống.

Dương Mãnh ở phía sau rất nhanh đuổi theo Bạch Lạc Nhân, từ phía sau ôm lấy bã vai cậu, hi hi ha ha cùng nhau xuống cầu thang.

“Lớp của tớ hôm nay bình chọn hoa khôi, cả lớp đều bỏ phiếu bầu, có năm nữ sinh có phiếu bầu bằng nhau, lớn lên cũng không tệ, nhưng đối với tớ mà nói, đẹp nhất là nữ sinh ở mắt trái có một cái nốt ruồi kia.”

Ánh mắt của Bạch Lạc Nhân rất có lực sát thương, dọc đường đi luôn chăm chú nhìn những bức tường gạch màu đỏ.

Dương Mãnh đẩy vai Bạch Lạc Nhân một cái “Cậu có nghe tớ nói cái gì không?”

“Nghe thấy được, cậu nói bà của cậu mua một cân hồng!”

Dương Mãnh hung hăng ở trên cổ Bạch Lạc Nhân vỗ một cái, thì ra nảy giờ cậu ta không nghe hắn gì cả. Nhìn thấy Bạch Lạc Nhân bên cạnh vẫn còn đang ngây người, hắn thử thăm dò cậu “Cậu có phải hay không lại nghĩ đến chị Thạch Tuệ?”

Nghe được hai chữ này, ánh mắt Bạch Lạc Nhân chợt loé lên một tia dao động.

“Không phải”

“Vậy thì cậu đang nghĩ cái gì?”

Một lúc lâu sau, Bạch Lạc Nhân mới mở miệng nói chuyện “Tớ đang suy nghĩ, ai đã xé bài tập làm văn của tớ”

Hiện tại Cố Hải đang thuê căn nhà 120m², chỉ có một phòng ngủ, một phòng vệ sinh, còn lại là khoảng không gian để các máy tập thể thao. Ở phương diện hoạt động thể thao này, thuần tuý là do Cố Uy Đình bức Cố Hải. Năm tuổi đã bắt đầu ở cùng quân đội, hằng ngày cùng binh sĩ tiến hành tập huấn, sau khi rời khỏi quân đội, hắn bị chứng ép buộc, mỗi ngày nếu không tập luyện, sẽ có cảm giác một ngày ăn ít hơn hai bữa cơm.

Dễ dàng làm hai trăm cái hít đất, một tiếng tập máy chạy bộ tốc độ cao, sau đó là điên cuồng đá bao cát, đem bao cát từ Cố Uy Đình thành Khương Viên, còn có người anh em mà hắn còn chưa từng thấy mặt kia. Đánh cho một nhà ba người kia vui vẻ luôn.

Vận động xong đã hơn tám giờ tối, Cố Hải lúc này mới đem bàn tay tiến về phía chiếc cặp, lấy ra một tờ giấy làm văn.

Thưởng thức một lúc lâu, Cố Hải cầm tờ giấy dùng keo trong dán nó lên trên bàn, sau đó lại lấy ra một tờ giấy mỏng đè lên tờ giấy làm văn đó, cẩn thận viết lại từng chữ.

Hắn cực kì thích chữ viết này, không phải đúng chuẩn Khải thư(1) hay Hành thư(2). Đây là chữ viết do Bạch Lạc Nhân sáng tạo ra, như một người thoải mái, tự do, phóng túng, nhưng lại mang theo lực mạnh mẽ, bất khuất.

Sáng sớm, Vưu Kì từ cửa phía sau đi vào lớp học, giống như mọi ngày, không để ý mà đem cặp vứt lên bàn. Kết quả của việc vứt không để ý là giấy vệ sinh trong túi rơi ra khắp bàn. Từng tờ giấy to giấy nhỏ đè lên nhau, xung quanh toàn giấy là giấy. Giấy vệ sinh bị gió thổi bay khỏi bàn Vưu Kì, rơi đến chỗ ngồi của Bạch Lạc Nhân.

Xung quanh bạn học nhìn thấy cục diện này, không khỏi cười thầm, cặp ngày nào cũng đầy như vậy, hoá ra là chất đầy giấy vệ sinh.

Vưu Kì không để ý ánh mặt của những người xung quanh, ôm một đống giấy vệ sinh nhét vào ngăn bàn nhưng vì quá nhìu nên vẫn còn rơi ra, không thể làm gì khác hơn là ngồi vào chỗ bên cạnh. Ngay lúc y xoay người, liền trông thấy phía sau cái bàn có một tờ giấy.

“Tặng cho cậu!”

Vưu Kì kinh ngạc một hồi, Bạch Lạc Nhân tặng cho y? Cậu ta tặng cho ý đống giấy vệ sinh này để làm gì? Ánh mắt nhìn đến ngăn bàn của mình, ngây người trong chốc lát. Suy nghĩ cẩn thận, Bạch Lạc Nhân ngồi phía sau hắn, mỗi ngày chỉ cần ngẩn đầu sẽ trông thấy ngăn bàn của y rất nhiều giấy lau nước mũi, nhất định là cảm thấy mình chưa đủ dùng, nên mới cố ý mua cho mình.

Được a, tiểu tử này bình thường nhìn rất lạnh lùng, không ngờ nội tâm lại ấm áp như thế a!

Giờ tự học buổi sáng bắt đầu 20phút, Bạch Lạc Nhân mới vào phòng học, dưới ánh mắt chăm chú của bao nhiêu bạn học, cậu thong thả đi từ xuống bàn cuối, cầm lấy sách tiếng Anh của mình, chuẩn bị đứng trước cửa lớp học bài.

Đây là quy định của lớp, hễ là người đi trễ sẽ bị phạt đứng ngoài cửa lớp học. Từ khi khai giảng đến nay, Bạch Lạc Nhân chẳng bao giờ ở trong lớp tiết một, cậu toàn đến trường muộn.

“Ôi chao!” Vưu Kì kéo Bạch Lạc Nhân, hai tay trái phải cầm một túi giấy vệ sinh “Cảm ơn nhiều a!”

Bạch Lạc Nhân mở to hai mắt, trong lòng ngạc nhiên, nha đầu kia cũng quá nghe lời đi, bảo cô mua cô liền mua.

“Không phải tớ mua, không cần cảm ơn tớ!”

Vưu Kì nhìn cậu cười tà “Có cái gì mà ngại chứ? Cũng có phải cậu mua băng vệ sinh cho tớ đâu.”

“Biến.”

End chương 11

(1) là cải biên từ chữ lệ và bắt đầu phổ biến vào thế kỷ III cn. Đây là kiểu chữ chính thức, chuẩn mực, dễ nhận biết, dễ đọc nhất và vẫn là phổ thông nhất trong các kiểu viết chữ Hán hiện nay

(2) là dạng viết nhanh của chữ khải, được dùng trong các giấy tờ thân mật (như thư từ) và đề tranh. Chữ hành bắt đầu phổ biến vào thế kỷ 2. Khi được viết nhanh, chữ khải có thể được giản lược đi một hai nét để tạo thành một thư thể gọi là hành khải (行楷). Cũng tương tự như vậy, chữ hành sẽ biến thành hành thảo (行草)

Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.