Nhĩ nha thượng ẩn liễu – Chương 13

 Nhĩ nha thượng ẩn liễu

(Ngươi nghiện sao)

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: Cường cường, hài, HE.

Nhân vật: Cố Hải x Bạch Lạc Nhân

Phối hợp diễn: Dương Mãnh, Vưu Kỷ

Chuyển ngữ: QT

Edit: Milk. Gin, Ngân, Sky

Tình trạng bản gốc: Hoàn (2 Quyển – 313 Chương)

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

______________________________

Chương 13: Cùng cậu kết giao!

“Chú à, làm phiền chú chạy chậm một chút a!”

Tài xế tức giận trả lời một câu “Còn muốn chậm thế nào nữa hả? Cậu nhìn xem đồng hồ vận tốc có đang chạy không?”

“Chú hãy đi theo người phía trước, chính là người mặc đồng phục màu xanh, cứ đi theo hắn là được.”

Tài xế hoàn toàn nổi giận “Ầm ĩ nửa ngày, cậu chính là muốn tôi đi theo cái người đang đi bộ? Cậu có ý định muốn làm khổ tôi đúng không? Xe tôi là dựa vào km tính tiền, không phải dựa vào thời gian tính tiền, làm lỡ nửa ngày chỉ để đi một dặm đường, đáng sao?”

Cố Hải móc ra hai trăm đồng, trực tiếp ném qua.

Thái độ của người tài xế lập tức hoà hoãn lại.

“Tôi nói này cậu nhóc, cậu là đang muốn theo dõi người ta phải không? Sao không tự mình đi theo? Hoặc tìm một người chạy xe đạp điện, so với tôi thì ít tiền hơn a. Bỏ hai trăm đồng tiền chỉ để đi vài bước, cậu không cảm thấy tiếc sao?”

“Đi bộ theo rất dễ bị lộ. Nhanh lên một chút a… cậu ấy quẹo rồi!”

Mãi cho đến khi Bạch Lạc Nhân đi vào trong hẻm nhỏ, Cố Hải mới từ trên xe bước xuống, đây là một ngôi nhà bốn gian cũ nát, xung quanh là những ngôi nhà cao tầng vô cùng khác biệt. Theo kinh nghiệm phán đoán của Cố Hải, ngôi nhà ở đây sắp bị giải toả, di dời đi nơi khác. Những người sống ở trong hẻm nhỏ này đa phần là những ông cụ, bà lão, nhưng rất nhanh họ sẽ mất đi tổ ấm của mình, vì cơ bản tiền trợ cấp mỗi tháng của họ không đủ để chi trả cho bất cứ căn hộ xa hoa nào ở Bắc Kinh.

Dọc theo ngõ hẻm đi vào trong, Cố Hải nhìn thấy Bạch Lạc Nhân đi vào một cái sân.

Hắn cuối đầu nhìn đồng hồ của mình, năm mươi phút, hiện tại hắn đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao Bạch Lạc Nhân luôn luôn đến muộn. Theo Cố Hải quan sát thì với điều kiện gia đình Bạch Lạc Nhân sợ rằng đến cả một chiếc xe đạp cũng không có.

Bạch Lạc Nhân vào phòng, đem cặp sách ném lên cái đống hỗn độn trên giường, cởi áo đồng phục, để trần thân trên đi đến nhà bếp. Mở nồi cơm, ngẩn người vài giây, quay sang Bạch Hán Kì đang đứng trong sân rống lớn

“Không phải nói nấu cháo sao ba? Vì sao lại thành cơm?”

Bạch Hán Kì đột nhiên vỗ đầu một cái, khuôn mặt biểu hiện đầy hối tiếc.

“Ban nãy bà ở bên ngoài giặt quần áo, đã quên đi việc phải nấu cháo, lượng nước nấu cháo bốc hơi hết, biến thành cơm.”

Khi Cố Hải đi đến cửa, Bạch Lạc Nhân đang đem nước đổ vào trong bát, cơm trắng trong bát bị hoà loãng với nước biến thành cháo, cậu húp một chén lại thêm một chén, bên cạnh chỉ có một đĩa dưa muối.

Ăn cơm xong, Bạch Lạc Nhân mang bát dơ bỏ vào trong bồn, chạy vào phòng một lát rồi lại chạy ra, nhìn thấy Bạch Hán Kì đang phơi quần áo, trong cơn giận dữ, lôi xuống cái quần lót, lạnh giọng chất vấn Bạch Hán Kì.

“Cái quần lót này không phải còn sạch sao? Sao ba lại đem nó đi giặt? Con có tổng cộng ba cái quần lót, một cái bị ba làm rơi xuống cống thoát nước, một cái thì đang bẩn, cái còn lại thì ba mang đi giặt, ngày mai con phải mặc cái gì đây?”

Bạch Hán Kì sững sờ trong chốc lát, sau chà chà đôi tay bị ướt vào quần, ôn nhu dỗ dành cậu nói “Ba chạy đi mua cho con một cái mới!”

“Không cần.” Bạch Lạc Nhân dùng tay kéo lại Bạch Hán Kì “Hiện tại con sẽ mặc lại, đến sáng mai sẽ khô!”

Cố Hải bị hai cha con chọc cười.

Lúc trở về, Cố Hải không bắt xe, trực tiếp chạy bộ về, vừa tiết kiệm vừa rèn luyện sức khoẻ, trong đầu hắn quanh đi quẩn lại những hình ảnh vừa rồi, cuộc sống sinh hoạt lộn xộn của hai cha con, càng nghĩ càng buồn cười, nhưng không phải là cười trên cuộc sống của người khác.

Kỳ thực hắn đến đây là có ba mục đích. Thứ nhất hắn muốn nhìn xem nguyên nhân vì sao Bạch Lạc Nhân luôn luôn đi học muộn. Thứ hai là muốn nhìn xem sinh hoạt hằng ngày của cậu thế nào. Thứ ba là vì hắn quá rảnh rỗi.

Hiện tại, ba mục đích đều đạt được, còn có thêm một cái thu hoạch ngoài ý muốn,.

Hắn thấy rằng, những người hợp với nhau nhất thường là những người có thể bổ sung cho phần khuyết thiếu của đối phương.

Căn cứ vào nguyên lý bổ sung, người này, hắn nhất định sẽ cùng cậu “kết giao”.

End chương 13.

Advertisements
Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: